Buổi chiều, ban giám hiệu cùng vài hiệu trưởng của các trường khác đến khảo sát.
Lý Thành Công đã nhận được thông báo từ mấy hôm trước, nên đặc biệt chuẩn bị một tiết dạy mẫu.
Trong tiết học sử dụng đa phương tiện, thầy chiếu bài giảng điện tử đã được chuẩn bị rất kỹ.
Lý Thành Công vốn là một ông thầy đầu óc linh hoạt, kinh nghiệm phong phú, giảng bài sinh động, mấy vị lãnh đạo hiển nhiên rất hài lòng.
Tiết học đang diễn ra đến nửa chừng thì màn hình bỗng xuất hiện một đoạn video ngắn, dường như bị chiếu lên từ thiết bị khác.
Lớp có lắp mạng không dây, nhưng bình thường không mở, lại được mã hóa khá chặt, không ngờ vẫn bị chiếu xen vào.
Trong video là một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau, hình ảnh nóng bỏng, âm thanh đầy ám muội.
Không khí trong lớp vốn yên tĩnh, bỗng vang lên những tiếng hít khí, thậm chí có nam sinh còn huýt sáo.
Các nữ sinh thì rõ ràng bị dọa sợ, mặt ai nấy đỏ bừng, cúi đầu không dám ngẩng lên nhìn bục giảng.
“Là ai làm?”
Mặt Lý Thành Công nóng rát, vì tức giận mà đỏ đến mức gần như tím lại.
Thầy cố gắng tắt video, thử mấy lần vẫn không được. Dưới bục lác đác vang lên tiếng cười khẽ, còn mấy vị lãnh đạo ngồi hàng sau thì sắc mặt cũng khó coi.
Vì có lãnh đạo ở đó nên Lý Thành Công không tiện nổi nóng, cố gắng kìm nén, quét mắt nhìn xuống phía dưới.
Không thể tắt video, ông đành rút phích cắm điện.
Âm thanh mờ ám cuối cùng cũng dừng lại.
Nhưng…
Rất nhanh, từ góc hàng thứ hai đếm ngược lên, lại vang lên tiếng rêи ɾỉ đặc trưng.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về góc đó - chỗ ngồi của Đỗ Phong Hành.
Đỗ Phong Hành cũng bị dọa sợ.
Trường trực thuộc Đại học Z tuy không cấm học sinh mang điện thoại, nhưng trong giờ học mà dùng điện thoại, nhất là bị giáo viên chủ nhiệm bắt được thì hậu quả rất thảm.
Học kỳ này, cậu ta đã bị tịch thu ba chiếc điện thoại.
Cậu ta vốn chẳng ngoan, đánh nhau, trốn học, ngủ gật đủ cả.
Nhưng hôm nay là thời điểm đặc biệt, vừa mới bị thầy chủ nhiệm răn dạy, cậu ta tuyệt đối không dám gây chuyện nữa.
Đỗ Phong Hành cũng không hiểu vì sao đoạn video được mã hóa trong máy mình lại bị phát ra loa.
Âm thanh trụy lạc trong điện thoại càng lúc càng lớn, sắc mặt Lý Thành Công càng lúc càng đáng sợ.
Đỗ Phong Hành lắp bắp phản bác:
“Không... không... không phải em...”
“Im miệng!”
Lý Thành Công gần như nghiến răng phun ra từng chữ:
“Còn không tắt đi!”
Đỗ Phong Hành gật đầu liên tục, vội vã đưa tay tắt mấy lần nhưng càng lạ lùng là điện thoại như bị nhiễm virus, hoàn toàn không thể dừng được.
Cậu ta lo lắng toát mồ hôi đầy trán.
Đúng là nỗi khổ của học sinh cá biệt, làm chuyện xấu quen rồi, đến khi gặp nạn thì có miệng cũng không cãi nổi.