Lý Thành Công dĩ nhiên không chịu trả lời, may mà Lục Diễm dường như chỉ thuận miệng hỏi một câu, cũng không hỏi đến cùng, Lý Thành Công mới thở phào nhẹ nhõm.
Mấy tấm ảnh này là do vài học sinh nghịch ngợm trong lớp chụp lại. Mấy đứa đó vốn là “tiểu bá vương” của trường trước khi Lục Diễm chuyển đến. Từ sau khi cậu ta đến đây, nhiều lần khıêυ khí©h đều thất bại, ngược lại còn bị dạy cho một trận thảm hại, thế là kết oán với cậu ta.
Hôm đó mấy đứa trốn học đi chơi, vô tình nhìn thấy cảnh này liền lập tức chụp lại rồi gửi cho Lý Thành Công.
Chúng biết vị giáo viên chủ nhiệm kiêm trưởng phòng giáo vụ này nổi tiếng nghiêm khắc trong trường, đặc biệt là cực kỳ ghét chuyện yêu đương sớm.
Quả nhiên, sau khi ảnh được gửi đi, lập tức bị gọi vào văn phòng để hỏi rõ tình hình.
Dĩ nhiên Lý Thành Công vẫn giữ thái độ hoài nghi. Không phải vì ông tin Lục Diễm, mà là theo ấn tượng của ông, thằng nhóc này ngông nghênh, kiêu căng, đối với mọi thứ đều tỏ vẻ chẳng hứng thú gì.
Khi ông vừa ra khỏi văn phòng, Vương Tiên Phong ở bàn bên cạnh đặt bút xuống, nhìn sang Lý Thành Công, cười trêu:
“Thầy Lý, học sinh của thầy kiêu ngạo thật đấy. Bình thường tính thầy nóng thế, tôi còn tưởng thầy sẽ bốc hỏa chứ?”
Tính khí nóng nảy của Lý Thành Công ở trường là chuyện ai cũng biết, ông chưa bao giờ nương tay với học sinh, nên học trò nào từng qua tay ông đều sợ ông cả. Nhưng đồng thời, ông lại là người cực kỳ bênh vực học trò mình, với những học sinh giỏi, ông luôn dốc lòng dạy dỗ, tận tâm bồi dưỡng, là giáo viên cốt cán của trường.
Vài năm gần đây, ông được thăng chức làm trưởng phòng giáo vụ, uy nghiêm càng lớn hơn. Vì công việc hành chính bận rộn, ông ít khi trực tiếp giảng dạy, chủ yếu chỉ phụ trách lớp tốt nghiệp.
Nghe đồng nghiệp trêu chọc, Lý Thành Công thở dài:
“Giận cậu ta à? Cuối cùng chỉ có mình tôi tức chết thôi.”
Ông đưa tay xoa xoa trán.
Vương Tiên Phong gật đầu mỉm cười:
“Cũng đúng, một mầm non tốt như thế, nếu là tôi, chắc cũng sẽ tìm cách nâng đỡ. Năm nay kỳ thi tuyển riêng của Đại học Q, tôi thấy cậu ta nắm chắc mười phần rồi. Hạ Tinh Trình lớp thầy cũng không tệ, đều là nhân tài hiếm có.”
Trong lời nói tràn đầy sự ngưỡng mộ không hề che giấu.
Nhắc đến chuyện này, Lý Thành Công liền tự hào, khuôn mặt nghiêm nghị hiếm khi xuất hiện một nụ cười, giả vờ khiêm tốn mà cười xòa:
“Đâu có đâu có, toàn là mấy đứa trò khiến người ta nhức đầu thôi.”
Hai người trò chuyện qua lại, còn Phó Dao bên cạnh lặng lẽ sắp xếp tài liệu, nhưng động tác trên tay lại vô thức chậm lại, trong đầu toàn là hình ảnh khi nãy Lục Diễm nhắc đến cô gái kia.
Cậu ta nói... cô gái đó là gia sư của cậu ta.
Nhưng lần trước ở sân tennis, cậu ta lại ôm cô ấy, hơn nữa còn hôn nồng nhiệt như thế.
Trong lòng Phó Dao càng nghĩ càng rối.
Sắp xếp xong tài liệu toán, Lý Thành Công ra hiệu cho Phó Dao đem chồng sách đó trở về lớp. Khi cửa văn phòng khép lại, ông ngả người ra chiếc ghế mây, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc sau, ông lấy điện thoại ra, mở lại album ảnh.
Lúc đầu, ánh mắt ông luôn tập trung vào Lục Diễm, không chú ý đến cô gái kia. Sau khi bình tĩnh suy nghĩ lại, Lý Thành Công chợt thấy cô gái ấy trông quen quen một cách khó hiểu.
Hình như ông đã gặp ở đâu rồi.
Gặp ở đâu nhỉ?
Lý Thành Công mở album ra xem, nhưng...
Tại sao ảnh lại biến mất rồi?