Chương 21: Bạn tốt

“Điên cái gì! Cố Tiểu Man, cậu là cái loa phát thanh chuyển kiếp hả, ngày nào cũng bới móc nói xấu người khác?”

“Liên quan gì đến cậu?” Cố Tiểu Man phủi bụi, lạnh giọng đáp lại:

“Còn cậu thì sao, ngày nào cũng bám theo người ta như con chó con, nịnh bợ đến thế, người ta có thèm để mắt đâu? Mặt nóng dán mông lạnh!”

Mày thanh Diêm Manh dựng ngược, cô lao lên định túm áo đối phương:

“Cậu nói lại xem nào!”

Thấy hai người sắp lao vào đánh nhau, xung quanh bắt đầu có người hò hét, người thì xông vào can ngăn.

Giáo viên thể dục vừa dặn xong đám con trai, thấy bên này ồn ào liền chạy tới cản.

Tô Thiển vẫn đang trong trạng thái thần hồn treo ngược cành cây, đến khi nghe có người nói Diêm Manh và Cố Tiểu Man đánh nhau bị phạt chạy vòng sân, cô mới vội vàng chạy lại.

Cô vốn ít bạn, Diêm Manh là một trong số ít người đối xử tốt với cô.

Cô gái ấy là người Đông Bắc, tính tình thẳng thắn, hào sảng, chẳng có tâm cơ gì. Tô Thiển và cô không thân lắm, nhưng trong lòng lại rất quý mến cô bạn này.

Chạy hết hai vòng, Diêm Manh thở hồng hộc như trâu.

Cô chưa bao giờ nghi ngờ nhân phẩm của Tô Thiển - mặc dù cảm thấy bạn mình có nhiều bí mật, nhưng ai mà chẳng có chuyện riêng, Diêm Manh không muốn tò mò xen vào lòng người khác.

Trong mắt cô, Tô Thiển là người bề ngoài lạnh nhạt, như chẳng quan tâm điều gì, nhưng nội tâm lại rất trong sáng, sạch sẽ.

Diêm Manh tính tình thẳng thắn, miệng nhanh hơn não, nên chẳng thiếu lần vô tình đắc tội người khác. Nhiều khi nhờ Tô Thiển khéo léo giảng hòa giúp, cô mới tránh được rắc rối. Từ đó, cô luôn cảm thấy cảm kích Tô Thiển.

Có lẽ vì là người vùng Đông Bắc, một khi đã coi ai là bạn thì sẵn sàng đối xử hết lòng.

Diêm Manh với Tô Thiển chính là như thế - không chịu nổi khi nghe người khác nói xấu bạn mình.

Vì vậy, khi Tô Thiển cầm chai nước khoáng đi đến, Diêm Manh nhìn thẳng vào cô, nghiêm túc hỏi:

“Tô Tô, tớ tin cậu là người tốt. Tớ biết cậu không phải loại người đó. Tô Tô, cái người đàn ông trung niên hôm qua, cậu với ông ta... không phải loại quan hệ đó, đúng không?”

Tô Thiển sững người, nhìn lại cô bạn.

Diêm Manh liếʍ môi, vẻ mặt cố chấp, như muốn đợi một câu trả lời rõ ràng.

Tô Thiển im lặng một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu lên, mỉm cười bình thản:

“Không phải.”

Thực ra thì có phần khác biệt, nhưng chuyện cô và Hạ Vi An thật sự chẳng có gì cả.

Còn giữa cô và Lục Diễm... cô cũng chẳng biết nên định nghĩa thế nào. Có lúc cô nghĩ, có lẽ một ngày nào đó, khi cậu ta chán rồi, mệt rồi, hết hứng thú, thì tự nhiên sẽ buông tay thôi.

Diêm Manh nghe xong, vui vẻ hơn hẳn, nhận chai nước uống mấy ngụm, tâm trạng cũng nhẹ nhõm đi nhiều, lại khôi phục dáng vẻ nghịch ngợm thường ngày:

“À đúng rồi, cậu với soái ca Lâm kia là thế nào hả?”

Tô Thiển ngồi xuống bên cạnh, khó hiểu nhìn cô:

“Hả?”