Chương 20: Đàm tiếu

Tiết thể dục sáng hôm sau, hai lớp được ghép lại học chung.

Học kỳ này lớp họ chọn môn tự chọn là bóng chuyền. Trong lớp nam sinh nhiều hơn nữ sinh, cán sự thể dục dẫn theo mấy cậu con trai đi phòng dụng cụ lấy bóng. Nhân lúc bóng chưa được mang đến, giáo viên thể dục bảo cả lớp khởi động trước.

Tô Thiển duỗi người, lại ép chân mấy lần. Cả đêm qua cô ngủ không ngon, đầu óc có chút choáng váng. Vốn dĩ giấc ngủ của cô chẳng bao giờ sâu, chỉ cần có chút động tĩnh là tỉnh giấc.

Đêm qua bị dí vào tay nào là chìa khóa và thuốc, cô trằn trọc suốt, chẳng chợp mắt nổi. Cậu ta tuy luôn thích cưỡng hôn cô, nhưng ngoài chuyện đó ra thì lại rất kiềm chế - mà không, phải nói là hờ hững chẳng màng đến những *chuyện khác

Trừ cái trò ép hôn đó ra, bình thường cậu ta hiếm khi đυ.ng chạm thân mật với cô.

Nhưng mà… việc Hạ Vi An đưa cho cô chìa khóa và thuốc, rốt cuộc là đang ám chỉ điều gì?

Nghĩ đến đó, tim Tô Thiển đập loạn nhịp, đầu óc càng thêm rối tung rối mù.

Hy vọng là cô đã nghĩ quá xa.

Cô khẽ cắn răng, lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Khi một rổ bóng được mang đến sân, Diêm Manh chọn hai quả có độ nảy tốt nhất. Ngẩng đầu lên, cô thấy Tô Thiển vẫn giữ nguyên tư thế ép chân, dường như đang thẫn thờ, chẳng biết đang nghĩ gì.

Bên cạnh có người khẽ nói nhỏ:

“Nghe chưa? Tối qua Tô Thiển xuống từ một chiếc xe sang, có người thấy cô ấy thân mật với một người đàn ông trung niên đấy.”

“Thật hả?”

“Lừa cậu làm gì? Bạn thân tớ xem phim về muộn, đi qua cổng nam, nhìn thấy rõ ràng. Nó với Tô Thiển học chung cấp ba, không thể nhận nhầm được đâu.”

“Công khai đến vậy sao?”

“Thì đó. Thời buổi này, mặt mũi đáng mấy đồng? Có tiền là được hết. Nhà Tô Thiển nghèo, mẹ mất từ năm cấp ba, còn bà ngoại bệnh nặng nữa. Chắc cần nhiều tiền lắm.”

Người nói là Cố Tiểu Man, cùng phòng ký túc xá với Tô Thiển, nằm giường đối diện.

Lúc nhập học, cô ta từng muốn đổi giường với Tô Thiển nhưng bị từ chối, từ đó sinh lòng bất mãn, ngày thường vẫn hay giở trò nói xấu sau lưng.

Lại thêm vì mối quan hệ giữa bạn thân Thẩm Lam Thiên với Tô Thiển không tốt, nên Cố Tiểu Man càng tỏ ra ghét cô hơn.

Cô ta tung hứng quả bóng trong tay, giọng nói đầy khinh thường:

“Không phải có người đang theo đuổi cô ta à?”

“Ai?”

“Lâm Dương đó.”

Cô ta bĩu môi, liếc về phía sân bên cạnh.

“Hừ, chắc Lâm Dương còn chưa biết nữ thần trong lòng mình sau lưng lại lẳиɠ ɭơ đến thế đâu. Mà cũng phải thôi, trông cô ta mong manh đáng thương như thế, nếu tớ là con trai cũng động lòng chứ.”

Nghe bạn cùng lớp bàn tán về Tô Thiển, Diêm Manh tức đến run tay, ném mạnh quả bóng trong tay qua.

Bốp!

Cố Tiểu Man không kịp né, bị bóng nện trúng vai. Cô ta giận dữ trừng mắt:

“Diêm Manh, cậu điên à!”