Chương 2: Không phải dạng vừa

Hạ Tinh Trình trầm giọng hơn vài phần.

Liên Khải bĩu môi, Hạ Tinh Trình nhìn thẳng vào cậu ta, như vô tình nhắc nhở:

“Nếu cậu không muốn bị Lục Diễm gϊếŧ chết.”

Động tác của Liên Khải khựng lại.

Cậu ta biết Hạ Tinh Trình không hề dọa mình.

Lục Diễm là kiểu người rất tàn nhẫn.

Chuyển trường tới trường trực thuộc Đại học Z chưa đầy một tháng, cậu ta đã hạ gục lão đại cũ của trường là Đỗ Phong Hành.

Theo lời người trong cuộc tiết lộ, khi đó cậu ta một mình đấu mười, không hề sợ hãi. Điều kí©h thí©ɧ hơn là, vào phút chót cậu ta còn rút ra một khẩu súng.

Dù sau đó có người đứng ra đính chính rằng khẩu súng chỉ là đồ chơi, thứ để dọa người.

Sau trận đó, Lục Diễm nổi tiếng khắp trường, phong quang vô hạn, chuẩn kiểu trai hư ngầu đét không ai sánh được.

Dù thế, bản thân cậu ta lại tỏ ra chẳng mấy bận tâm.

Liên Khải không khỏi nhớ tới lần đầu gặp Lục Diễm, khi đó cậu ta cực kỳ kiêu ngạo với câu mở đầu.

Hôm ấy là một buổi thứ sáu, ngay trước kỳ nghỉ đông.

Buổi chiều vốn là tiết thể dục, nhưng sắp thi nên không ngoài dự đoán đã bị thầy chủ nhiệm chiếm mất, đổi thành tiết Toán đầy cực hình.

Tiết học trôi qua được nửa chừng, Lý Thành Công – chủ nhiệm lớp 12 (7), người được mệnh danh là “kền kền” – mỉm cười híp mắt dẫn một học sinh mới vào:

“Mọi người dừng lại một chút, thầy giới thiệu một bạn mới.”

Đôi mắt híp thành một đường chỉ, dường như có thể kẹp chết ruồi bay qua, lại càng cho thấy vị thầy kiêm trưởng ban kỷ luật này đang rất vui.

“Lục Diễm, vừa từ nước ngoài trở về, từ nay sẽ là một thành viên của gia đình ấm áp này.”

Cả lớp chẳng ai quan tâm đến mấy chữ “gia đình ấm áp” mà thầy nói, mà chính là bị cái gọi là “từ nước ngoài về” làm dấy lên sự tò mò, thi nhau ngó ra cửa.

Cậu con trai mặc áo khoác parka đen, để mở cúc, bên trong là áo len cổ lọ lửng màu xám khói. Mái tóc đen lòa xòa, đôi mắt đen như mực, thần sắc lười biếng, lạnh nhạt.

Lý Thành Công ngoắc tay với cậu ta.

Lục Diễm sải bước lên bục, đến lượt tự giới thiệu, cậu ta không nói nhiều, ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn, giọng điệu mang vẻ hờ hững:

“Tôi tên Lục Diễm, có nghĩa là ngọn lửa bùng cháy.”

Câu mở đầu vừa lộn xộn vừa kiêu ngạo khiến cả lớp im phăng phắc.

Sau thoáng yên lặng, các bạn nữ bắt đầu xì xào bàn tán.

Ngay lúc ấy Liên Khải đã biết, người này trời sinh chính là “sát thủ trái tim thiếu nữ”, chỉ một lần chạm mặt đã khuấy động bao nhiêu con tim.

Ban đầu, cậu ta cũng như đa số, nghĩ người này chỉ dựa vào gương mặt quá mức đẹp đẽ để mê hoặc mọi người.

Nhưng khi kết quả kỳ thi tháng đầu tiên công bố, không ít người, bao gồm cả chính Liên Khải, bị tát cho “bốp bốp”.

Liên Khải với Lục Diễm không thân, chỉ từng nghe Hạ Tinh Trình nhắc qua, rằng cậu ta có xuất thân hiển hách, gia thế bí ẩn.

Bề ngoài tỏ vẻ định kiến, nhưng chỉ mình cậu ta biết, trong lòng chứa bao nhiêu phần ngưỡng mộ và kính phục.

“Để tôi đi gọi cậu ấy.”

Liên khải không khỏi tò mò về cô gái đang hôn Lục Diễm, lòng hiếu kỳ nổi lên, lập tức sải bước về phía trung tâm sân tennis.

Hạ Tinh Trình không ngăn, Phó Dao mím môi.

“Lớp trưởng, chúng ta không qua sao?”

“Cứ đợi đi.”

Hạ Tinh Trình hiểu rõ tâm tư của Phó Dao – cô nàng này đang rung động, ý tứ thể hiện trên nét mặt khó mà che giấu.

Nhưng cậu cũng tinh ý không tiện nói thẳng.

Phó Dao thấy cậu không đi, bản thân dù rất tò mò về cô gái kia, cũng không hạ thấp mình mà tiến lại.

Hai người cứ thế nhìn bóng lưng Liên Khải.

Trong lòng Liên Khải cũng thấy hồi hộp.

Càng đến gần, tim càng đập mạnh.

Cậu ta cũng là nam nhân từng có vài bạn gái, thừa rõ chuyện hợp rồi tan, chỉ là thú vui chơi tuổi trẻ.

Chuyện thân mật cũng không thiếu, vậy mà lúc này nhìn hai người kia hôn nhau chẳng hiểu sao lại thấy ngực như bốc cháy.

Bước chân tiến về phía trước rất nhẹ nhưng vẫn khiến đương sự chú ý.