Cậu ta ngủ rồi, chuyện học bù đành phải gác lại. Dù sao tính ra số buổi học, cô cũng chẳng thiệt gì.
Tô Thiển ngẩn người nhìn cậu trai đang ngả đầu dựa vào ghế. Khi tỉnh, cậu luôn lạnh lùng và ngang ngược, nhưng lúc ngủ lại mang theo vẻ ngây ngô hồn nhiên đến lạ.
Người ta vẫn nói, gia đình gốc ảnh hưởng rất sâu sắc đến một con người.
Đôi khi Tô Thiển cũng thấy tò mò - rốt cuộc là kiểu cha mẹ như thế nào mới có thể tạo nên một kẻ trong người đầy mâu thuẫn như Lục Diễm.
Lạ ở chỗ, từ ngày đầu tiên cô dạy kèm cho cậu đến giờ, chưa từng thấy cha mẹ cậu xuất hiện, mà bản thân cậu cũng chưa bao giờ nhắc đến. Mọi chuyện đều do Hạ Vi An - trợ lý riêng - đứng ra lo liệu.
Tô Thiển nhìn cậu một lúc, rồi khẽ đưa tay chạm lên môi mình.
Vết cắn nhỏ trên môi đã đóng vảy, sờ vào vẫn còn tê râm ran xen chút đau nhói.
Ngọn lửa nhiệt vừa nguội xuống lại âm ỉ bốc lên.
Cô hạ nửa cửa kính xe, để gió lạnh thổi vào, xua đi phần hơi nóng đang dấy lên trong lòng.
Mười lăm phút sau, xe dừng trước cổng nam đại học Z.
Khi xuống xe, Lục Diễm vẫn ngủ say, chưa tỉnh lại.
Hạ Vi An đóng cửa sau, mỉm cười thân thiện với cô:
“Cô Tô, để tôi tiễn cô một đoạn.”
Tô Thiển nhìn chú ta, hơi ngạc nhiên.
Hạ Vi An nói:
“Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Cô không từ chối.
Cốp sau được mở ra, Hạ Vi An xách ra một túi giấy tinh xảo in logo 78°cake, có lẽ bên trong là đồ ngọt.
“Cái này tặng cô.”
“Hửm?”
Cô mơ hồ nhận lấy túi, quả nhiên bên trong là bánh ngọt - bánh chanh và hai hộp bánh quy hình cá nhỏ.
“Cậu chủ dặn tôi mua cho cô.”
Tô Thiển: “?”
Hạ Vi An giúp cô cầm túi, cùng đi vào trong cổng trường.
Cổng nam vốn hẻo lánh, giờ này lại càng vắng người.
Hai bên đường là hàng cây ngô đồng cao lớn, tán lá rậm rạp, bóng cây đung đưa, in thành những vệt loang loáng trên mặt đất.
Tô Thiển đi thẳng vào vấn đề:
“Trợ lý Hạ, chú muốn nói gì với tôi?”
Hạ Vi An lấy từ cặp ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc chìa khóa.
“Căn hộ ở khu Lệ Cảnh Garden, cách bệnh viện Liên hợp Trung – Mỹ mười phút đi xe, tiện cho việc chăm sóc bệnh nhân.”
Chú ta ngừng lại giây lát, rồi lại lấy thêm từ cặp ra một lọ nhỏ. Tô Thiển liếc qua, thấy toàn chữ tiếng Anh - trông giống thuốc.
“Cái này.”
Hạ Vi An nhìn cô, vẫn giữ nụ cười ôn hòa. Nhưng dưới cặp kính gọng vàng, lại thấp thoáng chút áy náy.
Chú ta nghiêm túc nói:
“Thuốc này, mong cô Tô uống đúng giờ, để tránh những rắc rối không cần thiết.”
Tô Thiển ngớ ra, nhận lấy lọ thuốc, nhìn kỹ nhãn dán bằng tiếng Anh rồi lập tức đỏ bừng mặt, sắc đỏ lan từ má đến tận mang tai.
“Con gái phải biết tự bảo vệ mình.”
Giọng chú hiền hòa, giống hệt lời nhắc nhở của một người cha dành cho con gái.
Tô Thiển vội vàng lắp bắp giải thích:
“…Tôi với Lục Diễm không có… không có gì hết…”