Chương 17: Ghét người khác dóm ngó đồ của mình

Khi ngẩng đầu nhìn về phía cậu, Tô Thiển thấy trong đôi mắt đen nhánh kia ánh lên những tia sáng li ti như sao trời.

Cô xúc một miếng bánh nhỏ, đưa đến bên môi cậu.

Khi lớp socola chạm vào đôi môi mỏng lạnh của cậu, bàn tay cô đã bị giữ lại, miếng bánh bị đẩy ngược trở về, chạm lên môi cô.

Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như đang suy nghĩ điều gì.

Tô Thiển ngơ ngác chớp mắt, trừng mắt nhìn cậu một cái.

“Ăn đi.”

“???”

Do dự vài giây, Tô Thiển cúi đầu cắn miếng bánh.

Ngay sau đó, cô cảm nhận được môi cậu áp sát tới.

Tô Thiển: “!!”

Khi miếng bánh tan trong miệng, cả người cô hoàn toàn rối loạn.

Cô bị đè nghiêng xuống ghế sau.

Miếng bánh trong tay rơi xuống ghế, bị cậu nhặt lên, không buồn liếc nhìn, ném thẳng ra ngoài cửa sổ.

Tô Thiển còn cảm nhận được tài xế phía trước cũng bị chấn động, xe khựng lại trong chốc lát, rồi người lái xe âm thầm bấm nút đóng kín bốn cửa sổ.

Nghe thấy tiếng động, Lục Diễm khẽ cau mày, tiện tay kéo tấm rèm ngăn cách xuống, chặn toàn bộ tầm nhìn của người ngoài.

Nụ hôn đổ xuống đầy khao khát, vừa mạnh vừa sâu.

Giống như đang giận dỗi vậy.

Tô Thiển bị hôn đến choáng váng, không thở nổi, l*иg ngực như sắp nổ tung. Khi nhìn vào mắt cậu, cô phát hiện trong đôi con ngươi đen thẳm ấy vẫn là vẻ lạnh lẽo hờ hững, chẳng có chút tình ý nào.

Tô Thiển chợt nhớ đến lần đầu tiên cậu hôn cô. Khi đó, cô căng thẳng đến mức mắt đỏ hoe, cố chấp không chịu hé môi.

Cuối cùng, cô khẽ hỏi:

“Lục Diễm, tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy?”

“Hử?”

“Tại sao lại... hôn tôi?”

Trong suy nghĩ của cô, chuyện này phải là sự thân mật xuất phát từ hai phía, khi cả hai cùng có tình cảm.

Cậu nhíu mày, dường như đang suy nghĩ, một lúc sau mới chậm rãi nói ra mấy chữ:

“Không biết.”

“Không biết?”

Cậu như mất kiên nhẫn, đáp bằng giọng khô khốc:

“Muốn hôn thì hôn thôi, sao phải có lý do?”

Nghe vậy, Tô Thiển cảm thấy thế giới quan của mình tan vỡ, chỉ muốn tát cho cậu một cái.

Sau này, cô tự kết luận: Lục Diễm đơn giản chỉ là đồ biếи ŧɦái.



Tô Thiển âm thầm rủa cậu trong lòng, nhưng cơ thể lại phản ứng hoàn toàn ngược lại.

Cô cảm nhận được nhiệt độ nơi tay mình, hơi ấm của cậu men theo cổ tay trượt xuống lòng bàn tay, rồi mười ngón tay đan chặt vào nhau, ép xuống mặt ghế.

Đầu óc cô rối mờ, chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng cậu mới chịu buông ra.

Tô Thiển ngửa người nằm trên ghế sau, thở hổn hển.

Chiếc cardigan trên người đã biến mất, hai cúc áo ở cổ cũng bung ra, còn cậu thì vẫn như cũ, đồng phục phẳng phiu không một nếp nhăn.

Tô Thiển nghiêng người, vùi mặt vào ghế, không muốn nhìn thấy cậu nữa.

Lục Diễm chẳng mảy may để tâm đến sự né tránh của cô.

Cậu cầm lấy một chai nước khoáng, vặn nắp, ngửa đầu uống vài ngụm, rồi cúi xuống, bàn tay giữ lấy gáy cô, ép đầu xuống, hôn tiếp.

Nước khoáng lạnh buốt. Tô Thiển bị ép phải nuốt xuống, hai tay chống lên ngực cậu, hoảng loạn đến mức vô tình kéo rơi chiếc cà vạt đồng phục của cậu ta.

Trong khoang miệng tràn ngập hơi thở của cậu, Tô Thiển cố gắng kìm nén cơn phản ứng bản năng muốn đáp lại, thầm lẩm nhẩm trong đầu mấy điều luật sáng nay vừa học thuộc, mong phân tán được sự chú ý.

Đột nhiên, môi cô đau nhói.

Tô Thiển khẽ kêu lên, nếm thấy vị máu tanh nơi đầu lưỡi.

Cô kinh ngạc gườm mắt nhìn cậu ta.

Đôi mắt đen của Lục Diễm khẽ cong, giọng nói trầm thấp thì thầm bên môi cô:

“Tôi đã từng nói với cô chưa, tôi ghét nhất là có kẻ dám nhòm ngó đồ của tôi, hửm?”

Tô Thiển: “…”



Trên đường xe chạy về biệt thự nhà Lục, cậu đã ngủ mất rồi.