Chương 16: Cho tôi nếm thử

Không gian nhỏ hẹp, hàng ghế trước còn có tài xế và Hạ Vi An.

Tô Thiển thật sự không thể tự thuyết phục mình.

Cô không động đậy, Lục Diễm hiển nhiên đã mất kiên nhẫn.

Cậu nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh sang, ôm gọn vào lòng.

Đầu Tô Thiển va vào trần xe, chiếc mũ bóng chày màu trắng rơi xuống ghế sau. Cô chống tay lên ngực cậu, cố gắng kéo giãn khoảng cách thân mật quá mức giữa hai người, tránh đi sự tiếp xúc cơ thể.

Lục Diễm hoàn toàn không bận tâm.

Cậu dùng đầu ngón tay móc lấy một lọn tóc của cô, khẽ vén ra sau tai.

Đầu ngón tay ấm áp không tránh khỏi chạm vào dái tai nhỏ xinh của cô.

Cả người Tô Thiển cứng đờ, nghiêng đầu né tránh.

Cằm cô bị cậu bóp chặt, cưỡng ép quay lại.

Có lẽ cậu sẽ hôn cô mất.

Nghĩ vậy, cô dứt khoát nhắm nghiền mắt, mặc kệ mọi chuyện.

Đợi một lúc, lại chẳng có động tĩnh như cô tưởng.

Tô Thiển len lén hé mắt.

Lục Diễm lười biếng tựa vào cửa sổ xe, chiếc nĩa trong suốt xoay nhẹ giữa các ngón tay, khuôn mặt tuấn tú vẫn là vẻ lạnh lùng muôn thuở, chỉ có trong đôi mắt đen thẫm thấp thoáng một tia cười nhạt.

Khuôn mặt Tô Thiển lập tức đỏ bừng, may mà ánh đèn trong xe mờ tối, che đi phần nào sự bối rối của cô.

Cậu dùng nĩa xúc một miếng bánh nhỏ, đưa đến trước môi cô:

“Há miệng.”

Tô Thiển đen mặt: “…”

Động tác này quen thuộc đến mức khiến cô không biết nên khóc hay cười.

Trước đây, ở nhà cậu, cô đã từng chứng kiến vô số lần cậu cho mèo ăn, động tác lúc ấy và bây giờ… không khác là bao.

Cậu ta đang coi cô như một kiểu thú cưng chắc?

Tô Thiển chẳng còn sức mà phàn nàn nữa.

“Muốn để tôi đút cho không?”

Cô chưa kịp phản ứng, vô thức hỏi lại:

“Hử? Gì cơ?”

Lục Diễm cúi đầu, cắn lấy miếng bánh trên nĩa, rồi ghé sát tới.

Tô Thiển sợ đến chết khϊếp, gần như theo bản năng cắn luôn nửa miếng bánh còn lại trên nĩa trong suốt.

Vị đắng của socola hòa với hương ngọt của kem mousse kí©h thí©ɧ đầu lưỡi.

Cô vốn ghét socola.

Trong lòng bực bội đến mức muốn chửi thề mấy câu, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ như rất thích thú.

Từng chút, từng chút nuốt miếng bánh, trong đầu cô âm thầm rủa cậu ta cả trăm lần.

Lục Diễm thờ ơ vuốt ve mái tóc dài của cô, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn trong lòng mình, tâm trạng bực bội vừa rồi cũng nguôi đi đôi chút.

Cậu rất thích nhìn cô ăn, rõ ràng chỉ là món ăn bình thường thôi, nhưng đến khi vào miệng cô, lại trở nên ngon miệng đến lạ, khiến người ta phải ghen tị.

Còn bản thân cậu, dù là món ăn hấp dẫn thế nào, đến miệng cũng chỉ như nhai sáp.

Cậu nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, chẳng mấy chốc, miếng bánh mousse socola đã vơi đi một phần ba.

Cô gái trước mặt khẽ cúi đầu, dưới ánh sáng mờ, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt trông tinh xảo và đáng yêu đến lạ.

Lục Diễm giơ tay, chạm nhẹ vào nốt ruồi đó.

Tô Thiển khựng người, suýt nghẹn miếng bánh trong cổ họng.

Đôi mắt đen của Lục Diễm khẽ cong, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên:

“Ngọt không?”

Da đầu Tô Thiển tê rần, im lặng một lúc mới nhỏ giọng đáp:

“...Ngọt.”

“Ừ.” Cậu lạnh nhạt đáp, “Cho tôi nếm thử.”

Tô Thiển: “…”