Chương 15: Mệnh lệnh khó xử

Cô gái nhỏ loạng choạng, ngã nhào vào lòng cậu ta.

Động tác của Lục Diễm rất mạnh, hoàn toàn không có chút dịu dàng nào.

Lâm Dương thậm chí còn cảm thấy, chỉ cần cậu ta dùng thêm chút lực, cổ tay mảnh khảnh của Tô Thiển sẽ bị thương mất

“Khoan đã!”

Lâm Dương bật dậy.

Dù Lục Diễm toàn thân toát ra khí lạnh khiến người ta khϊếp sợ, Lâm Dương ngay lúc này vẫn không thể để Tô Thiển bị cưỡng ép kéo đi.

“Cậu đứng lại đó!” – Lâm Dương cao giọng.

Lục Diễm dừng bước, quay đầu, lạnh lùng nhìn.

“Cậu… cậu thả cô ấy ra.”

Lâm Dương nắm chặt nắm đấm, mặt đỏ bừng lên.

“Ồ?” Lục Diễm nhìn thẳng cậu ta, giọng nói vẫn nhàn nhạt nhưng lạnh buốt:

“Không thả thì sao?”

Trong xe, không khí yên tĩnh đặc quánh như có đám tang.

Cửa sổ mở, gió lạnh lùa vào, Tô Thiển không nhịn được rùng mình một cái.

Lục Diễm tựa vào lưng ghế sau, từ lúc lên xe đến giờ cậu ta vẫn không nói lời nào.

Cậu ta không lên tiếng, trong xe cũng hoàn toàn yên ắng.

Nếu không nhìn thấy tài xế thỉnh thoảng xoay vô lăng, Tô Thiển gần như nghĩ rằng người ngồi ở ghế lái và ghế phụ chỉ là người máy.

Nghĩ lại thì, những người làm khác trong nhà Lục Diễm cũng chẳng khác gì vậy.

Luôn im lặng, chẳng hề có chút tồn tại nào.

Trừ lúc làm việc theo chỉ thị ra.

Tô Thiển bực bội, lúc này vừa lạnh vừa đói, cổ tay còn hằn một vòng bầm tím vì sức tay của cậu ta.

Cô nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên cầu vượt, ánh đèn lấp loáng, phản chiếu chập chờn lên mặt kính xe.

Tô Thiển nhắm mắt lại, một lát sau nghe thấy tiếng sột soạt, Hạ Vi An ngồi ở ghế phụ đưa thứ gì đó ra sau.

Tiếp theo là tiếng xé bao bì.

“Lại đây.”

Lục Diễm lên tiếng, giọng nhàn nhạt.

Tô Thiển mở mắt, nhìn về phía cậu ta.

Trong tay Lục Diễm là một hộp bánh đã mở, lớp mousse dày được phủ bằng một tầng sô-cô-la.

Tô Thiển nhớ rõ cậu ta bị hạ đường huyết, nhưng lại chẳng thích đồ ngọt, ngược lại lại mê sô-cô-la và cà phê.

Nghe giọng cậu ta, Tô Thiển im lặng một giây rồi khẽ dịch lại gần.

Lục Diễm khum ngón tay, gõ nhẹ lên đầu gối, chậm rãi ra lệnh:

“Ngồi qua đây.”

“?”

Đây là có ý gì vậy?

Tô Thiển ngẩn ra, trừng mắt nhìn cậu ta với vẻ mơ hồ.

Lục Diễm dường như hơi mất kiên nhẫn, đôi mày đen đậm khẽ nhíu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, giọng lạnh lùng mà hờ hững:

“Tôi không muốn nói lần thứ hai.”

Ban đầu Tô Thiển còn nghĩ mình hiểu lầm ý, nhưng nhìn tình hình bây giờ thì rõ ràng không phải.

Khuôn mặt cô bắt đầu nóng lên.

Tuy thỉnh thoảng vẫn bị cậu ta bất chợt kéo lại hôn, nhưng trong những lúc không có người quen ở đó, cô còn có thể giả vờ như không có gì.

Nhưng tình huống trước mắt thì…