Chương 14: Phiền phức

Tô Thiển chợt nhớ lại, trước đây bạn cùng phòng là Diêm Manh từng nhắc qua - gia cảnh của Lâm Dương không tệ, là con nhà trí thức, cha mẹ lại rất hòa thuận.

Tô Thiển vẫn luôn cho rằng, những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình tràn đầy yêu thương, cách chúng nhìn nhận cuộc sống cũng luôn nhiệt huyết và tích cực.

Không giống như cô...

Tâm trí Tô Thiển bỗng trở nên mơ hồ, bay đi nơi khác.

Lâm Dương vẫn luôn chú ý đến biểu hiện của cô. Suốt từ nãy đến giờ đều là cậu nói một mình, điều đó khiến cậu chợt cảm thấy hơi ngượng.

Cậu đưa tay gãi nhẹ sau gáy, khẽ hỏi:

“Tôi nhiều chuyện quá rồi phải không?”

Tô Thiển: “...Cũng không.”

Lòng bàn tay Lâm Dương rịn mồ hôi, căng thẳng đến mức không biết phải làm gì.

Bầu không khí có chút lạ lùng. Thấy Tô Thiển không nói gì, cậu đành tìm chuyện để nói:

“Tôi nghe nói cậu đi dạy kèm, học sinh có ổn không?”

Tô Thiển chống cằm, nhớ lại cảnh mình dạy phụ đạo cho Lục Diễm.

Ổn à?

Nếu xét về tiêu chuẩn của một học sinh, thì đúng là ổn - cực kỳ ngoan, không gây phiền phức gì.

Ít nói, không nghịch ngợm, làm bài nhanh, độ chính xác gần như tuyệt đối.

Ngoại trừ... hay dùng sai thành ngữ, câu cú lúc nào cũng đảo ngược lung tung.

Người khác đi học thêm, thường là để bổ sung kiến thức Toán – Lý – Hóa hoặc tiếng Anh.

Còn Lục Diễm thì thảm nhất lại là môn Ngữ văn.

Cậu ta sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, tiếng Trung tệ đến mức không nỡ nhìn.

Tô Thiển nhớ rõ lần đầu tiên dạy cậu ta học, chữ viết chẳng khác nào của học sinh tiểu học, liên thiên xiên xẹo đến mức khiến người ta tưởng là bút pháp cuồng thảo.

Dù vậy, thành tích của cậu ta vẫn tốt đến mức kinh ngạc.

Tô Thiển tự nhận thức bản thân là người có thể coi là thông minh, thế nhưng đứng trước cậu ta, cảm giác như sự thông thái của mình cũng phải chào thua, bị đè bẹp hoàn toàn.

Nhưng mà…

Nếu nói đến trí thông minh cảm xúc, thì e là nó còn tỉ lệ nghịch với trí thông minh của cậu ta.

Lục Diễm luôn hành động theo ý mình, chẳng bao giờ để tâm đến cảm nhận của người khác.

Đối với cô mà nói, điều này thật sự rất đáng ghét.

Cô nghĩ vậy, nhưng miệng lại buột ra:

“Rất phiền phức.”

Giọng nói lộ rõ vẻ chán ghét.

Lâm Dương không biết phải đáp thế nào, chỉ cố gắng mỉm cười để xoa dịu.

Cậu nhấc tách cà phê lên nhấp một ngụm, vừa ngẩng đầu thì chạm ngay ánh mắt của Lục Diễm.

Ánh nhìn lạnh như băng, tuy không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng lại khiến người ta rùng mình.

Lâm Dương vô thức rụt cổ lại.

Tô Thiển không hề nhận ra có người đang đến gần, cô nghiêng đầu, một bên tóc đen xõa xuống vai, nét mặt uể oải.

Sau lưng bỗng vang lên giọng nói khàn khàn, lạnh nhạt, như tiếng mưa rơi lộp độp trên lá:

“Rất phiền phức, phải không?”

Tô Thiển khẽ run người.

Da đầu tê dại - cảm giác quen thuộc, là ngón tay của cậu ta luồn qua mái tóc cô.

Tâm trí Tô Thiển rối loạn.

Bàn tay trắng thon của cậu móc lấy sợi dây buộc tóc màu đen, nhẹ nhàng kéo ra.

Mái tóc đen lập tức xõa tung, trượt qua vai cô như thác đổ.

Ngay sau đó, một chiếc mũ bóng chày màu trắng được đội lên đầu cô, thậm chí còn bị cậu ấn nhẹ xuống, che khuất đôi mắt cong quyến rũ kia.

Lâm Dương sững sờ nhìn, không biết nên phản ứng ra sao, chỉ thấy chàng trai kia nắm lấy cổ tay Tô Thiển, kéo cô đứng bật dậy.