Khuôn mặt của Chung Li vốn đã mang nét ngọt ngào, mà cô gái nhỏ này lại còn rất giỏi trang điểm. Thường xuyên lui tới trong giới cosplay, Chung Li thành thạo trong việc tỏ vẻ đáng yêu, rất tự tin vào thứ “vũ khí” lợi hại nhất của mình - biết rõ dáng vẻ nào dễ khiến con trai động lòng nhất.
“Anh trai là học sinh trường trực thuộc à? Cấp ba phải không? Nhìn đồng phục của anh, chắc là ở khu Đông Phân đúng không?”
Giọng nói cố ý được hạ xuống, mềm mại như tẩm mật. Khi chơi game, Chung Li cũng dựa vào giọng nói ngọt đến mức gây nghiện này mà thu phục cả một đám fan cuồng vì cô.
Lục Diễm lạnh lùng nhìn cô, không lên tiếng.
“Em tên là Chung Li, cũng học ở trường trực thuộc, năm nay thi vào cấp ba rồi đó.”
“Anh tên gì vậy?”
Cậu ta vẫn im lặng.
Cô gái nhỏ ưỡn ngực, chớp chớp mắt nhìn, cười ngọt ngào:
“Em có thể thêm WeChat của anh không? Hoặc anh cho em số QQ cũng được?”
Lục Diễm nhìn thẳng cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm, khi nhìn người khác dường như luôn phủ một tầng sương mỏng, khiến người ta không thể đoán được cậu đang nghĩ gì.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Chung Li thấy cổ họng khô khốc, vô thức liếʍ môi.
Lục Diễm dửng dưng nhìn cô thêm một lát, rồi bỗng khẽ cong khóe mắt, môi nhếch lên thành một nụ cười rất nhẹ.
Chung Li nhìn đến ngẩn người.
Cậu cúi xuống, tiến lại gần cô.
Hơi thở ấm áp lướt qua má, cậu ghé sát tai cô thì thầm vài câu.
Đôi mắt phượng của Chung Li mở to tròn, sắc mặt ban đầu tái nhợt, sau đó lại đỏ bừng lên như lửa cháy.
Lục Diễm đứng thẳng dậy, hơi nghiêng đầu nhìn cô, chậm rãi hỏi:
“Muốn chơi không?”
Cả người Chung Li run lên, không kìm được mà lùi lại mấy bước.
…
“Trận tranh biện lần trước rất xuất sắc, tôi vẫn luôn nhớ luận điểm của cậu. Mặc dù chúng ta là đối thủ, nhưng chủ quan mà nói thì tớ thật sự rất tán đồng quan điểm đó. Nếu có cơ hội, chúng ta có thể bàn luận thêm chứ?”
Chàng trai đối diện nói đầy hứng khởi, vẻ mặt phấn chấn, ánh mắt sáng rực.
Trước mặt Tô Thiển là ly cà phê đã nguội, cô không hề động vào.
Cô vốn không thích tiếp xúc quá gần gũi với người khác, đặc biệt là con trai.
Hồi học cấp hai, vì quá nổi bật, cô bị các bạn nữ xa lánh, đủ loại tin đồn thất thiệt lan khắp nơi.
Tô Thiển khi đó còn nhỏ, nói không để tâm thì là dối mình.
Ở trường, cô luôn mang điệu bộ bình thản không quan tâm, nhưng những đêm khuya yên tĩnh, không ai biết cô gái đã trốn trong chăn mà khóc thầm bao nhiêu lần.
Đến lớp chín, khi kỳ thi vào cấp ba đến gần, gia đình lại gặp biến cố.
Khi ấy, Tô Thiển buộc phải trưởng thành rất nhanh. Như đã được tôi luyện đủ nhiều, lên cấp ba, đối diện với bất kỳ loại tin đồn nào, cô đều có thể coi như gió thoảng mây bay.
Chàng trai trước mặt cô lúc này rất dịu dàng, từng cử chỉ, ánh mắt đều toát lên sự lễ độ và được giáo dưỡng tốt.