Lục Diễm mua không ít đồ, số tiền thanh toán khiến người ta phải giật mình. Nhân viên cửa hàng vui mừng ra mặt, ngoài phần quà tặng kèm còn đặc biệt tặng thêm hai chiếc mũ bóng chày là sản phẩm hợp tác giữa thương hiệu quốc tế SNS và cửa hàng thú cưng.
Chiếc mũ rất dễ thương, chính giữa là hình một chú mèo béo tròn đáng yêu, dưới chân chú mèo in logo của cửa hàng.
“Đây là mũ đôi đó ạ, một cái màu trắng, một cái màu đen, vừa hay cậu và bạn gái mỗi người một chiếc nhé.”
“Bạn gái?”
Lục Diễm hơi sững người, giọng nói lạnh nhạt, nghe ra có chút nghi hoặc.
Nhân viên chỉ vào Tô Thiển, cười khen:
“Bạn gái cậu xinh thật, hai người trông đẹp đôi lắm luôn.”
Lục Diễm hờ hững liếc qua một cái.
Bàn tròn nhỏ bằng gỗ óc chó, cô gái ngồi quay lưng về phía anh, đối diện cô là một nam sinh đang cười, nụ cười mang theo vẻ ngại ngùng.
Thị lực của Lục Diễm rất tốt, dù khoảng cách khá xa, cậu vẫn nhìn rõ trong ánh mắt chàng trai kia tràn ngập sự yêu thích và tình ý không hề che giấu.
Lục Diễm khẽ nhíu mày, đôi đồng tử đen hơi cụp xuống, cả người như tỏa ra một luồng khí lạnh căm.
Nhân viên bị vẻ lạnh lùng của cậu dọa cho nhất thời im bặt.
Rõ ràng chỉ là một học sinh trung học, thế mà khí vận toát ra lại mang vẻ lạnh lùng mạnh mẽ khiến cô nhân viên phải nuốt nước bọt, chưa kịp nói thêm gì thì đã nghe cậu ta cất giọng cực kỳ vô cảm:
“Vậy sao?”
Nhân viên vội vàng gật đầu, lí nhí đáp:
“Dạ… vâng.”
Khi ngẩng lên nhìn lại, khuôn mặt tuấn tú mang theo nét lạnh lùng ấy dường như đã dịu đi vài phần.
Đôi mắt đen nhánh cũng khẽ cong cong, thoảng chút ngây ngô hồn nhiên.
Trông… đáng yêu một cách khó tả.
Cô nhân viên là một phụ nữ đã gần ba mươi, có con rồi - trước dáng điệu ấy cũng không nhịn được mà muốn “ôm tim thét lên”.
Lục Diễm nhận lấy chiếc mũ bóng chày, chọn cái màu đen, do dự vài giây rồi tùy ý đội lên mái tóc đen nhánh.
“Đẹp không?”
Cậu hỏi.
Ánh mắt tuy lãnh đạm nhưng lại mang theo vài phần hồn nhiên vô cớ, khiến nhân viên bị cậu làm cho choáng váng, suýt nữa thì hét thành tiếng như con sóc đất.
“...Ừ ừ ừ, đẹp… đẹp lắm.”
Đã có tuổi rồi mà lại bị một cậu nhóc cấp ba làm tim đập loạn, nhân viên âm thầm mắng bản thân trong lòng một trận.
Ở bên cạnh quan sát cậu đã lâu, Chung Li há hốc miệng - cậu trai này… thật đúng là trời sinh biết cách đốn tim thiếu nữ…
Tim cô đập thình thịch, do dự một hồi, đang định nghĩ cách mở lời.
Lục Diễm đã đưa tầm mắt trở lại phía Tô Thiển.
Trong tiệm đồ ngọt, cậu con trai kia gọi hai ly cà phê, hai người không biết đang nói chuyện gì, trông rất hòa hợp.
Còn khi ở cạnh cậu ta, cô lúc nào cũng yên tĩnh, nghiêm túc, như một con búp bê máy chỉ biết làm theo chương trình được cài sẵn.
Lục Diễm bình thường vốn rất ghét con gái ồn ào, Tô Thiển thì lại hoàn toàn hợp với tiêu chuẩn này của cậu. Thế nhưng chẳng hiểu sao ngay lúc này Lục Diễm bỗng thấy bực bội một cách khó hiểu.
Một cảm giác kỳ lạ dần dâng lên, cậu sải bước dài định đi về phía Tô Thiển.
Còn chưa ra khỏi cửa, đã bị một cô gái nhỏ chặn đường.
Lục Diễm dừng lại, cúi đầu nhìn cô.
Chung Li ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nở một nụ cười ngọt ngào như kẹo.