Chương 11: Để em theo đuổi anh ấy

Chung Li thấy anh họ mình nhìn cô gái kia đến ngẩn người, không nhịn được liền giơ tay vẫy vẫy trước mặt anh.

Lâm Dương giật mình, vội vàng hoàn hồn.

Thấy em họ thân thiết khoác tay mình, Lâm Dương lập tức gỡ bàn tay nhỏ của cô ra.

Đôi tai cậu nóng bừng, trong lòng lại chột dạ, có phần lúng túng giải thích:

“Đây là em họ tôi, Chung Li. Học cấp hai trường trực thuộc Đại học Z, năm nay học lớp chín.”

“...Ồ.”

Tô Thiển mơ hồ đáp lại một tiếng.

Tô Thiển không hiểu vì sao Lâm Dương lại căng thẳng như vậy, nhưng Chung Li thì hiểu rõ lắm.

Chung Li cười hì hì: “Chị đừng hiểu lầm, em thật sự là em họ của anh ấy, họ hàng thật đó.”

Tô Thiển: “?”

Lâm Dương xấu hổ muốn chết.

Cậu lén liếc nhìn, thấy Tô Thiển vẻ mặt mơ màng, dường như vẫn chưa hiểu gì, liền vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa có phần hụt hẫng.

Cậu khẽ ho một tiếng, chỉ vào Tô Thiển, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Đây là Tô Thiển, bạn học của anh.”

Chung Li gật gù, trông rất lão luyện:

“Biết rồi biết rồi, chính là người mà mỗi ngày anh đều… ưm…”

Lời còn chưa nói xong đã bị Lâm Dương lấy tay bịt miệng, buộc cô phải khóa miệng lại.

Bị ép không thể nói, cô gái nhỏ chỉ phát ra vài tiếng ư ư, còn Lâm Dương thì cười gượng với Tô Thiển, nụ cười hơi xấu hổ:

“Tôi nghe nói buổi tối cậu có đi làm thêm, hôm nay không đi à?”

“Hử?” Tô Thiển ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ý.

Cô không giấu diếm, đáp:

“Tôi đang làm mà.”

Lâm Dương ngây người.

Cậu nhìn về phía Lục Diễm, trong đầu mơ hồ:

“Cậu làm thêm ở tiệm thú cưng à?”

Tô Thiển không lên tiếng, Chung Li thì gạt tay anh họ ra, thẳng thắn hỏi thay điều anh đang nghĩ trong lòng:

“Chị ơi, chị làm thêm cùng bạn trai hả?”

“Bạn trai? Ai cơ?”

Tô Thiển nghi hoặc hỏi lại.

Lâm Dương và Chung Li cùng lúc tỏ ra sững sờ.

Chung Li chỉ về phía Lục Diễm:

“Anh trai cao ráo đẹp trai, trông lạnh lùng kia đó, chẳng phải là bạn trai của chị à?”

Tô Thiển thuận theo hướng tay cô nhìn sang.

Lục Diễm đã chọn xong đồ, nhân viên đang gói lại. Khi Tô Thiển nhìn qua, cô thấy Hạ Vi An - người vẫn đi cùng Lục Diễm - không biết từ khi nào đã bước vào cửa hàng, đang giúp cậu thanh toán, rồi nhận lấy túi đồ từ tay nhân viên.

“Không phải.”

Cô lạnh nhạt phủ nhận một câu.

Đôi mắt Chung Li lập tức sáng lên.

Cô giơ hai ngón tay chọc chọc vào nhau, ngẩng đầu, giọng nhỏ đi, như có chút ngượng ngùng hỏi Tô Thiển:

“Vậy… em có thể theo đuổi anh ấy được không?”

Tô Thiển: “…”

Lâm Dương: “…”

Chưa kịp để Lâm Dương phản ứng, cô gái nhỏ đã đẩy anh một cái, qua loa nói:

“Lâm Dương, anh nói chuyện với chị Tô đi, em đi trước nhé!”

Tô Thiển nhất thời sững sờ.

Tụi trẻ bây giờ… suy nghĩ đúng là thoáng thật đấy?