Bên ngoài cửa hàng chính là một tiệm bánh ngọt, trong tủ kính bày đủ loại bánh điểm tâm muôn hình muôn vẻ, nhìn thôi cũng khiến người ta rớt nước miếng.
Lúc trưa ăn cơm với Lục Diễm, cô cũng chẳng ăn được bao nhiêu.
Cậu ta ăn cơm rất coi trọng nghi thức, lại có nhiều quy củ, món ăn thì thanh đạm đến mức cực đoan. Tô Thiển vốn ăn mặn, mấy món nhỏ bày biện tinh xảo ấy đến chỗ cô lại chẳng nuốt nổi.
Tan học xong cô vội vàng chạy đến, chẳng kịp mua gì lót dạ, giờ chợt nhận ra là rất đói.
Tô Thiển bước lên vài bước, ghé đầu nhìn vào trong, khẽ thở dài trước mấy thẻ ghi giá đắt cắt cổ kia.
Thôi vậy, đợi làm xong việc, ra cổng trường mua hai cái bánh bao cho rồi.
Cô móc điện thoại ra xem, đã hơn tám giờ mà cậu ta vẫn còn đang triền miên chú tâm chọn đồ cho mèo.
Tô Thiển đưa mắt nhìn quanh, muốn tìm chỗ ngồi nghỉ. Còn chưa tìm được thì phía sau đã vang lên giọng nói có chút do dự của một chàng trai:
“...Tô Thiển?”
Giọng nói dịu dàng, nghe mà thấy quen tai.
Tô Thiển sững người quay lại.
Lâm Dương đang xách một túi giấy trong tay, bên cạnh còn có một cô gái đi cùng.
Cô gái đó buộc tóc hai bên, mặc bộ đồng phục váy của trường trung học. Thời tiết hôm nay không mấy ấm áp, vậy mà cô vẫn thản nhiên để trần đôi chân thon nhỏ.
Khuôn mặt được trang điểm khá đậm, toát lên vài phần quyến rũ không hợp với tuổi tác, nhìn vào lại khiến người ta liên tưởng đến nhân vật trong anime - rất bắt mắt.
Tô Thiển đang quan sát cô gái ấy, thì cùng lúc cô gái cũng tò mò quan sát lại Tô Thiển từ đầu đến chân.
“Anh Lâm Dương, chị ấy là ai vậy?”
Chung Li bị gương mặt xinh đẹp đến ngẩn ngơ của Tô Thiển làm cho choáng váng, tò mò càng dâng lên, liền ôm lấy một cánh tay của Lâm Dương, khẽ lắc lắc.
Lâm Dương vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn.
Thật ra cậu đã sớm nhìn thấy Tô Thiển. Thấy cô đi theo sau một chàng trai, tuy hai người không đến mức thân mật, nhưng khi đi cùng nhau lại vô cùng nổi bật - có lẽ đây chính là cái gọi là “khí chất tương hợp”.
Nghĩ đến cuộc gọi của Tô Thiển lúc tan học, lòng Lâm Dương lại thoáng hụt hẫng.
Lúc tan học cậu không dám chủ động hẹn cô, buổi hòa nhạc cũng mất đi hứng thú. Sau đó nhận được điện thoại của dì, Lâm Dương đến đón em họ ở khu trung học trực thuộc Đại học Z, bị cô bé kéo đi dạo phố, xem phim, không ngờ lại gặp Tô Thiển ở đây.
Lâm Dương chưa nghĩ ra nên nói gì, nghe em họ hỏi, cậu mới không khỏi quay sang nhìn Tô Thiển.
Ánh mắt Tô Thiển khẽ hững hờ, như đang trôi nổi ở đâu đó.
Lâm Dương thường thấy cô trong dáng vẻ như thế - dường như với mọi chuyện đều chẳng mấy bận tâm, nhưng ngay cả khi hờ hững, cô vẫn xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
“Anh Lâm Dương?”