Khi Hạ Tinh Trình cùng mọi người đến sân tennis, Lục Diễm đang dạy một cô gái chơi bóng.
Tháng tư, trong không khí vẫn còn chút se lạnh. Cô gái mặc bộ váy tennis trắng tinh, tà váy khẽ tung, để lộ đôi chân dài thẳng tắp, làn da trong suốt dưới ánh nắng buổi chiều, càng thêm quyến rũ.
Đứng sau lưng cô là một chàng trai cao lớn, quay lưng về phía họ.
Cậu mặc áo thun tennis ngắn tay phối đỏ trắng. Ở khoảng cách này chỉ thấy khi cậu vung vợt, cổ tay đeo băng quấn màu đen, theo động tác vẽ ra một đường cong trong không trung.
Liên Khải khẽ nghiêng người lên trước, đúng lúc cô gái ngoảnh mặt lại.
Khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, làn da trắng đến gần như trong suốt.
Đôi mắt long lanh, ánh sáng chan chứa.
Dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi lệ nhỏ, cùng đôi mắt rạng rỡ tạo nên vẻ đẹp hút hồn.
Là một mỹ nhân.
Liên Khải mím môi, bỗng cảm thấy khô khốc nơi cổ họng:
“Hừm, con nhỏ này đúng là cực phẩm.”
Cậu hích khuỷu tay Hạ Tinh Trình:
“Lớp trưởng, tên Lục Diễm này ghê thật. Tụi mình thì cực khổ bị thầy chủ nhiệm bắt đi tìm người, còn cậu ta thì sao, gần đến kỳ thi rồi mà chẳng thèm học hành, lại còn thảnh thơi trốn học đi dạy gái chơi tennis.”
Hạ Tinh Trình chỉ khẽ ừ, không đáp.
Ánh mắt cậu dừng lại trên người cô gái rất lâu, như đang suy nghĩ điều gì.
“Không gọi cậu ta à?”
Giọng Phó Dao thoáng chút buồn bã, lặng lẽ rời tầm nhìn, nét mặt không mấy vui.
Thấy Hạ Tinh Trình nhìn sang, cô nhanh chóng lấy lại vẻ thờ ơ:
“Thầy chủ nhiệm còn đang đợi chúng ta.”
Hạ Tinh Trình còn chưa kịp đáp thì đã nghe Liên Khải hét lớn, giọng phấn khích:
“Ối giời!! Nhìn kìa! Tên này biết chơi ghê chưa, thế là hôn luôn rồi! Tặc tặc tặc!”
Cả hai cùng nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ.
Chàng trai cúi người mở chai nước, ngửa đầu uống. Đường viền xương hàm gọn gàng vương vài giọt nước, theo yết hầu trượt xuống cổ áo thun, trông vô cùng gợi cảm.
Uống gần hết, cậu chống tay ra sau đầu cô gái, cúi xuống hôn.
Cô gái hơi vùng vẫy, nhưng cổ tay bị cậu dùng một tay giữ chặt, ép ra sau lưng.
Nửa khuôn mặt cậu lộ ra, làn da trắng lạnh, đuôi mắt hơi dài, vừa lạnh lùng vừa mê hoặc.
Phó Dao nhìn đến ngẩn ngơ, rõ ràng người được hôn không phải mình, nhưng mặt cô vẫn nóng bừng.
Không hiểu sao, cô nhớ lại một đêm ở ký túc xá, nghe các bạn cùng phòng bàn tán:
“Nghe chưa? Hôm qua Mục Tinh Tinh lớp 3 tỏ tình với Lục Diễm, bị cậu ta phũ thẳng, hôm sau không thèm đến lớp luôn.”
“Sao thế? Kể nghe coi.”
Mấy cô gái tụ tập với nhau, tất nhiên là tám chuyện trai đẹp:
“Mục Tinh Tinh hỏi cậu ta thích kiểu con gái nào, biết Lục Diễm trả lời sao không?”
Phó Dao liếc cô một cái, cô kia cũng không vòng vo, hớn hở công bố đáp án:
“Cậu ta mặt không cảm xúc nói thích 34D. Tao nghe xong còn suýt sặc. Ai chẳng biết Mục Tinh Tinh xinh xắn, nhưng vòng một thì phẳng lì.”
“... Tưởng Lục Diễm là kiểu học bá cấm dục cơ.”
“Đúng thế, trông cậu ta như khắc dòng chữ “tránh xa” lên người, đừng nói mập mờ với con gái, cậu ta còn chẳng thèm để ai vào mắt. Không ngờ ...”
“Thôi đi, con trai ai chẳng mê ngoại hình, ngoài lạnh trong nóng là chuyện thường.”
Cô bạn giường dưới cười khúc khích:
“Mục Tinh Tinh không biết lượng sức, có Phó Dao nhà mình ở đây, Lục đại ca sao để ý đến cô ta được? Đúng không?”
Cô nàng ra hiệu bằng môi về phía Phó Dao. Cô chỉ gượng cười, không đáp.
Là hoa khôi được cả trường Z bình chọn, Phó Dao luôn được con trai theo đuổi nườm nượp, lại còn rất được lòng con gái. Ở trường, danh tiếng của cô chính là khỏi phải bàn cãi.
Cô gái được mọi người nâng niu, khó tránh kiêu ngạo. Điều kiện bản thân đã tốt, gia cảnh cũng không tệ, nên mắt nhìn người tự nhiên rất cao.
Cho đến khi Lục Diễm xuất hiện, cô chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương.
Lục Diễm là học sinh chuyển trường, vào trường xong, hai người luôn ngồi cùng bàn.
Nhưng cậu bạn lạnh lùng, kiêu ngạo này bình thường rất ít nói, lại hay trốn học. Là cán sự học tập, ngoài việc thu phát bài tập, Phó Dao và cậu gần như không có giao tiếp gì nhiều.
Tuy vậy, ở tuổi này, nam thanh nữ tú ngồi cạnh nhau, kiểu gì cũng có người nhiều chuyện ghép đôi.
Lúc đó, miệng Phó Dao không nói gì, nhưng trong lòng vẫn ngọt ngào.
Giờ đây, khi ánh mắt quay lại giữa sân tennis, thấy cậu thản nhiên hôn cô gái kia, trái tim vừa nãy còn rộn ràng của cô bỗng lạnh đi một nửa.
Hạ Tinh Trình khẽ nhíu mày, Liên Khải đã không nhịn được mà lấy điện thoại, định chụp lại khoảnh khắc đặc sắc.
“Cậu làm gì thế?”
Giọng chất vấn của Hạ Tinh Trình khiến động tác kia khựng lại. Liên Khải vô tư không cho là có gì to tát, cười hì hì:
“Chụp để kỷ niệm chứ sao. Đảm bảo khiến cả đám mê trai ở trường mình vỡ mộng.”
“Đừng làm bậy.”