Chương 195

Sau khi Triển Đồ rời đi, Thời Niên vẫn cố gắng tiếp tục nấu ăn. Cậu thực sự lo lắng cho Kiều Ngộ An, nhưng dường như không thể tiếp tục, bởi vì hai tay cậu run rẩy không ngừng, hoàn toàn mất kiểm soát, đến mức gọt vỏ hành tây cũng không xong.

Cậu tự giằng co một lúc, cuối cùng cũng từ bỏ. Tầng dưới không có chỗ nào để cậu ẩn mình, còn Kiều Ngộ An trên lầu vẫn đang sốt, vẫn đang ngủ say, cậu không muốn làm phiền anh, vì vậy Thời Niên không nhúc nhích, ngồi thụp xuống, cuộn tròn người trong góc bếp.

Cậu không muốn tự hành hạ bản thân, không muốn suy nghĩ về vấn đề "thích" kia nữa, nhưng câu hỏi của Triển Đồ cứ quẩn quanh trong đầu cậu.

Mày có thích hắn không? Mày có thích hắn không? Mày có thích Kiều Ngộ An không?

Không, không thể thích, càng không dám thích.

Không thể và không dám, đó là kết quả mà lý trí mách bảo Thời Niên. Nhưng còn về mặt cảm tính chủ quan? Thời Niên sẽ có câu trả lời là gì?

Thời Niên không dám nghĩ tiếp.

Kiều Ngộ An là một người tốt đẹp như vậy, tại sao cậu lại muốn dây dưa với anh, hại anh chứ? Anh nên mãi mãi ở dưới ánh mặt trời, nên mãi mãi rực rỡ chói lọi.

Nhưng, có vẻ như đã quá muộn rồi.

…………..

Kiều Ngộ An chìm trong giấc ngủ rất lâu. Ban đầu, giấc ngủ đến thật nhẹ nhàng, không mộng mị. Nhưng rồi những giấc mơ kỳ quái lại ùa về, đầy rẫy những hình ảnh hỗn loạn, khiến anh dù ngủ cũng chẳng thể yên lòng. Cuối cùng, khi cơn ác mộng về Tiểu Lôi lại ập đến, Kiều Ngộ An giật mình tỉnh giấc. Anh nhận ra Thời Niên đã không còn trong phòng từ lúc nào.

Kiều Ngộ An khẽ mỉm cười, lẩm bẩm một mình: "Là vì em rời đi, nên ác mộng mới kéo đến sao?"

Vừa dứt lời, chính anh cũng không chịu nổi sự sến súa của bản thân. Kiều Ngộ An rùng mình, vội vàng vén chăn xuống giường. Có lẽ do vẫn còn sốt nhẹ, anh cảm thấy hơi choáng váng, nhưng không nghiêm trọng. Đứng yên tại chỗ vài giây, Kiều Ngộ An bước xuống lầu.

Căn nhà chìm trong bóng tối, chỉ có bếp là le lói ánh đèn. Không cần suy nghĩ, Kiều Ngộ An cũng biết Thời Niên đang ở đó làm gì. Dù anh đã nói không muốn ăn, nhưng Thời Niên nhất định vẫn sẽ nấu cho anh.

Tiến về phía căn bếp, quả nhiên Thời Niên đang đứng bên cạnh bếp lửa, thoăn thoắt xào nấu. Chỉ là cậu có vẻ đang chìm trong dòng suy tư, nét mặt có chút ngẩn ngơ. Kiều Ngộ An tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai cậu. Thời Niên giật mình như vừa tỉnh mộng, phản ứng khá mạnh, lùi lại mấy bước.

Kiều Ngộ An cũng không ngờ Thời Niên lại có phản ứng mạnh đến vậy.

"Anh dọa em sợ à?"

Thời Niên nhìn Kiều Ngộ An vài giây rồi mới lắc đầu, bước về phía bếp tiếp tục xào rau: "Không sao ạ."

Kiều Ngộ An không nói gì, không biết có phải anh nghĩ nhiều hay không, nhưng anh luôn cảm thấy cảm xúc của Thời Niên bây giờ có chút khác so với lúc ngủ cùng anh. Phải chăng lúc ngủ anh đã nói mớ cái gì kỳ lạ? Nhưng chưa kịp hỏi thì Thời Niên đã quay đầu lại, lo lắng hỏi anh:

"Anh đỡ hơn chút nào chưa ạ?"