Khán giả đáp lại bằng những tiếng reo hò, Dịch Thiểm Thiểm làm động tác công chúa nhấc váy chào, mỉm cười gật đầu về mọi phía.
Ánh mắt của cô ấy, trong buổi lễ ồn ào và náo nhiệt này, nhẹ nhàng lướt qua người Ứng Nguyện, không để lại một dấu vết nào.
Ứng Nguyện quay về chỗ ngồi của lớp, xung quanh đều là những lời bàn tán về Dịch Thiểm Thiểm.
Lệ Na ngồi ở hàng ghế trước Ứng Nguyện, cái đầu đen sì. Cô ấy không có tâm trạng nghe kết quả được phát trên loa, cũng không nói chuyện nhiều với các bạn học xung quanh. Một lát sau, cô ấy lấy điện thoại ra, đeo tai nghe Bluetooth vào.
Cho đến khi toàn bộ các trận đấu hôm nay kết thúc, mọi người bắt đầu dọn đồ chuẩn bị rời khỏi sân vận động, Lệ Na bỗng nhiên quay đầu lại hỏi Ứng Nguyện: “Ăn cơm cùng không?”
Ứng Nguyện: “Bây giờ ư? Mình quen về tắm rửa trước rồi mới ra ngoài ăn tối, sau đó đến thư viện đọc sách.”
Lệ Na rất ngạc nhiên: “Đi vận động viên thì đọc sách gì chứ?”
Ứng Nguyện: “Tối không có việc gì khác mà.”
Lệ Na: “Tối có thể nằm trên giường nghỉ ngơi tử tế, lướt TikTok chơi game, nếu không thì học cô bạn ở khoa Ngữ Văn trong ký túc xá bọn mình đan áo len cũng được mà.”
Ứng Nguyện mỉm cười: “Mình không hứng thú với mấy cái đó.”
Lệ Na đầy rẫy dấu hỏi trong đầu, cô ấy nói: “Thảo nào cậu không ở cùng ký túc xá với bọn mình, cái thói quen tắm rửa rồi ăn tối này của cậu cũng lạ thật đấy.”
Ứng Nguyện: “Phơi nắng cả ngày ngoài trời, hơi ra mồ hôi.”
Lệ Na: “Thì trước khi ngủ hẵng tắm chứ.”
Nhưng cô ấy không ép Ứng Nguyện nữa, dọn dẹp đồ đạc rồi đứng dậy: “Đi cùng đi, mình đến nhà ăn còn cậu về ký túc xá.”
Hai người cùng dòng người rời khỏi sân vận động, sau đó tách ra ở ngã rẽ.
Lúc này, hầu hết mọi người đều chọn đi ăn, ít nhất cũng mua một ly trà sữa, vì vậy khi Ứng Nguyện về đến ký túc xá thì đúng lúc không có ai ở đó.
Ứng Nguyện nhìn điện thoại, lấy quần áo thay ra rồi đi tắm.
Cô tắm rất nhanh, nhưng tiếng chuông điện thoại vẫn vang lên giữa chừng, bọt sữa tắm phủ kín người, ngón tay cô trơn tuột và mềm mại.
Hơi nước bốc lên nghi ngút, sương mù phủ lên tầm nhìn một lớp lọc mờ ảo, tiếng chuông điện thoại không quá to, đứt quãng, lúc cao lúc thấp, bập bùng, không giống lời thúc giục chết người, mà giống như một vết xước nhẹ lên trái tim Ứng Nguyện, một cảm giác ngứa ngáy có như không.
Ứng Nguyện vặn nước lớn hơn, dòng nước nóng như thác đổ xối xả lên cơ thể cô.
Cô nhanh chóng quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, hai bước sải đến bên giường, cầm lấy điện thoại.
Màn hình hiển thị cuộc gọi đến không có tên, chỉ có một biểu tượng ngôi sao lấp lánh.
Đó là cuộc gọi cô đã dự đoán từ trước, Ứng Nguyện thở phào một hơi dài.
Cô bắt máy, giọng của Dịch Thiểm Thiểm như tiếng chim chuẩn bị cất cánh cất lên: “Ứng Nguyện! Cậu đang ở đâu?”
“Ký túc xá.” Ứng Nguyện trả lời.
Dịch Thiểm Thiểm: “Mau ra đây, đến tầng ba căng tin giáo viên.”
“Mình…” Ứng Nguyện siết chặt ngón tay đang nắm khăn tắm: “đang tắm.”
“Ư… đang tắm mà còn nghe điện thoại của mình.” Dịch Thiểm Thiểm kéo dài âm cuối, giọng điệu ngọt ngào nũng nịu: “bé cưng của mình thật tốt bụng...”
Ứng Nguyện: “…”
Cô thật sự không thích cách xưng hô thân mật vô cớ này của Dịch Thiểm Thiểm, nó khiến người ta chợt cảm thấy mình có trách nhiệm – ví dụ như bây giờ, có trách nhiệm phải đáp ứng yêu cầu của Dịch Thiểm Thiểm, cô ấy bảo đi đâu thì mình nên đi đó.