Chương 55

“Chỉ nói vài câu linh tinh thôi.”

“Cô ấy không trừ điểm lớp chúng ta.”

“Thật mà…”

Những lời mô tả của cô quá nhàm chán, Mao Mao, Tiểu Hàm và Lệ Na không muốn nghe.

Họ thích nghe những câu chuyện suy đoán từ miệng đối phương hơn, mắt sáng rỡ khi kể.

Lệ Na: “Một số chuyện tớ không thể nói, tớ chỉ có thể nói Dịch Thiểm Thiểm đã để ý Ứng Nguyện từ lâu rồi, chúng ta đã gặp rất nhiều lần trước đây, thái độ của cô ấy đều… rất lạ…”

Mao Mao: “Lạ kiểu gì!”

Lệ Na: “Kiểu như… có vẻ không quan tâm, nhưng rõ ràng… rất quan tâm…”

Mao Mao: “Aoooo!!!!”

Lệ Na: “Dù sao thì tớ thấy Ứng Nguyện rất đặc biệt đối với cô ấy.”

Tiểu Hàm: “Chậc chậc chậc.”

Tiểu Hàm: “Vậy thì hôm nay cô ấy giữ Ứng Nguyện lại một mình cũng không có gì lạ, lúc đó chúng ta còn tưởng là vì Ứng Nguyện trông ngốc.”

Mao Mao: “Cậu không thấy Ứng Nguyện ngốc ngốc lại rất hợp với kiểu phụ nữ đẹp mà xấu tính, giả tạo như Dịch Thiểm Thiểm sao?”

Lệ Na: “Ôi… hơi đáng sợ rồi đấy?”

Tiểu Hàm: “Thế mới có cảm giác chứ. Hơn nữa, hai người họ ở trong phòng rất lâu, lúc ra ngoài Ứng Nguyện cứ khăng khăng không có gì xảy ra. Không có gì xảy ra thì có nghĩa là mọi thứ đều có thể xảy ra.”

Mao Mao: “Trời đất ơi!”

Lệ Na: “Nói vậy thì lần trước ở thư viện hai người họ cũng ở riêng với nhau, Ứng Nguyện cũng nói không có gì xảy ra.”

Ba người cùng quay đầu lại, đồng loạt nhìn về phía Ứng Nguyện.

Ứng Nguyện: “…Thật sự không có gì xảy ra cả.”

Ứng Nguyện: “Ở cùng trường thỉnh thoảng gặp nhau cũng là chuyện bình thường mà.”

Ứng Nguyện: “Đúng là có nói vài câu, nhưng là những câu rất bình thường.”

Ứng Nguyện: “Dịch Thiểm Thiểm chắc không ai không biết đâu nhỉ, cô ấy rất nổi tiếng. Ai cũng biết mà.”

Ứng Nguyện: “Chúng tớ không thân.”

Nếu Ứng Nguyện cũng có thiết lập giống Pinocchio, thì mũi của cô bây giờ đã có thể quấn quanh trái đất ba vòng rồi.

Mao Mao, Tiểu Hàm, Lệ Na: “Xì... Biết ngay hỏi cô ta cũng không khai ra gì mà.”

Mao Mao: “Ê, Tiểu Hàm cậu có để ý ánh mắt của Dịch Thiểm Thiểm nhìn Ứng Nguyện lúc đó không? Chính là lúc cô ta mở tủ quần áo chúng ta siêu căng thẳng ấy, cô ta hình như hơi… cười?”

Tiểu Hàm: “Nếu nói đến cười, đoạn cô ta khen bàn Ứng Nguyện gọn gàng định lấy cô ấy làm gương ấy, quả thật kỳ quái, cười như không cười, ngoài mặt không cười nhưng trong lòng cười, cảm giác này… cứ như một kiểu trừng phạt thầm kín vậy…”

Lệ Na: “Ôi... ”

Mao Mao: “Lông mi của cô ấy không biết dùng loại mascara gì mà cong vυ"t, dày rậm, nhìn gần còn ấn tượng hơn ảnh chụp cả trăm lần.”

Tiểu Hàm: “Da dẻ thì đẹp quá trời, không có một lỗ chân lông nào, mặt cô ấy trang điểm chỉ để cho vui thôi, dưới lớp mặt nạ là một chiếc mặt nạ còn đẹp hơn, đúng là khiến người ta ghen tị mà.”

Lệ Na: “Cô ấy đẹp thật, nhưng tớ cứ có cảm giác cô ấy đang dùng sắc đẹp làm vũ khí.”

Mao Mao: “Vũ khí đó thật sự có sức sát thương cực lớn! Tớ mà là Ứng Nguyện chắc vừa nãy đã ngất xỉu rồi.”

Mao Mao lườm Ứng Nguyện: “Cậu đúng là phí của trời. Cơ hội tốt như vậy mà không có chuyện gì để kể cho chúng tớ!”

Ứng Nguyện: “…”

Ứng Nguyện cứ thế đóng vai một khúc gỗ im lặng.

Điện thoại đổ chuông, một số lạ được ghi chú là “Giao đồ ăn”.

Ứng Nguyện nhấc máy, người giao hàng nói có bữa ăn của cô đã được giao đến dưới lầu.

“Tớ không gọi đồ ăn mà.” Ứng Nguyện thắc mắc.