Chương 54

“Đã nói từ sớm rồi, không phải mùi của mấy thứ đó.”

Dù có nghịch ngợm thế nào, Dịch Thiểm Thiểm cuối cùng cũng xuống giường.

Cô nàng cất con chuột túi nước nhỏ vào túi áo, rồi chỉnh lại tà váy hơi xộc xệch.

Cầm lấy bảng kiểm tra đặt bên cạnh, Dịch Thiểm Thiểm cầm bút cúi đầu ghi chép.

“Món hối lộ của cậu rất hiệu quả.” Cô nàng nói: “Ký túc xá các cậu được xếp loại ưu, cả lớp được cộng thêm hai điểm.”

Mặt Ứng Nguyện càng đỏ hơn, dù là phương diện nào cũng khiến cô vô cùng chột dạ, cô bây giờ đúng là một kho chứa đầy sự chột dạ vậy.

Dịch Thiểm Thiểm ghi xong bảng kiểm tra, chống đầu bút vào má, nhíu mày suy nghĩ: “Môi trường ký túc xá tốt như thế này, lại còn trống một chỗ, tớ cũng muốn chuyển đến đây rồi.”

Ứng Nguyện: “!!!!”

Ứng Nguyện sợ đến dựng cả tóc gáy, vội vàng nói: “Khác khoa thì khó chuyển ký túc xá lắm, các cậu học ở khu Nam hết mà, cũng không tiện.”

“Hừ.” Dịch Thiểm Thiểm khẽ hừ một tiếng lạnh lùng.

“Đi mở cửa cho bạn cùng phòng cậu vào đi.” Dịch Thiểm Thiểm nói như ban ơn cho thiên hạ.

Ứng Nguyện nhanh chân chạy đến cửa ký túc xá, mở cửa ra.

Mao Mao và Tiểu Hàm cùng lúc ùa vào, kéo theo cả các thành viên hội sinh viên khoa phía sau.

Bốn người tám con mắt, láo liên nhìn Ứng Nguyện, nhìn ký túc xá, rồi lại nhìn Dịch Thiểm Thiểm.

Dịch Thiểm Thiểm quay người lại, vẫn là bộ dạng lúc đến, điềm đạm và lạnh nhạt.

“Phòng tiếp theo.”

Cô nàng nói, những người tụ tập trước cửa ký túc xá lập tức tản ra.

Mọi người cuối cùng cũng đi rồi, Mao Mao và Tiểu Hàm “cộp” một tiếng đóng sầm cửa lại, túm lấy Ứng Nguyện hỏi:

“Chuyện gì vậy?”

“Sao lâu thế? Cô ta làm gì vậy? Hỏi cậu những gì?”

“Cô ta có tìm thấy nồi của chúng ta không? Cô ta có lật được gói bún ốc của tớ không?”

“Trời ơi Ứng Nguyện, sao mặt cậu chỗ trắng chỗ đỏ thế, cô ta không tra tấn cậu đấy chứ!!!”

“Trước đây tớ còn tưởng cô ta là kiểu đại mỹ nữ ngây thơ lương thiện ấy chứ, lúc cô ta vừa vào cửa tớ còn phấn khích lắm, vì cô ta đẹp thật sự, không cùng đẳng cấp với chúng ta luôn!”

“Không ngờ riêng tư lại lạnh lùng thế, đáng sợ quá! Hoàn toàn không biết trong lòng cô ta nghĩ gì, tớ còn không dám nhìn vào mắt cô ta nữa!”

Ứng Nguyện không thể trả lời một lúc nhiều câu hỏi như vậy, vì cô cần bình tĩnh lại để nghĩ xem nên bịa chuyện thế nào.

Chỉ vài phút ngắn ngủi, hành lang bỗng vang lên một tiếng “Aoooo!” đầy nội lực, rồi cửa ký túc xá của họ lại bị gõ “cộp cộp”.

“Ứng Nguyện, Ứng Nguyện…” Lệ Na gọi.

Tiểu Hàm ra mở cửa, Lệ Na vừa vào nhà giọng đã run run: “Cái người kia, cái người kia, kiểm tra phòng ký túc xá.”

Ứng Nguyện: “…Dịch Thiểm Thiểm, tớ biết rồi.”

Lệ Na: “Á á á cô ta có làm khó cậu không?!”

Tiểu Hàm, Mao Mao: “Sao cậu biết!”

Lệ Na: “!!! Cô ta thật sự làm khó sao?!”

Tiểu Hàm, Mao Mao: “Ừ!”

Ba người nắm chặt tay nhau, trên mỗi khuôn mặt đều như khắc rõ bốn chữ lớn: “Tớ có phát hiện lớn, tớ có bí mật lớn, tớ có chuyện bát quái lớn!”

Họ quây quần ngồi xuống quanh bàn, thậm chí còn lấy cả hạt dưa và đồ ăn vặt ra.

Ứng Nguyện: “…”

---

Kiểu buổi trà chuyện phiếm này không thể kết thúc trong vòng nửa tiếng được. Ứng Nguyện biết điều đó.

Ứng Nguyện chỉ có thể lặng lẽ đặt ấm nước nóng trước mặt họ, rồi đưa ra vài lời thanh minh yếu ớt cho Dịch Thiểm Thiểm.

“Cô ấy không làm gì tớ cả.”