Chương 46

Lệ Na buông tay ra. Ứng Nguyện bước chân nhẹ nhàng lẻn đi.

Hành lang thật yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của riêng Ứng Nguyện.

Cây cối bên ngoài cửa sổ tòa nhà cũ quá cao lớn, tán lá rậm rạp che phủ toàn bộ cửa sổ, khiến cả hành lang nhuộm một màu xanh biếc.

Ứng Nguyện bước vào không gian xanh tĩnh mịch này, đi gặp lén một người, tim đập thình thịch.

Càng bí mật, càng kí©h thí©ɧ, cứ như thể cô và Dịch Thiểm Thiểm đang làm chuyện gì đó trái luân thường đạo lý, không thể để người khác nhìn thấy.

Cô vừa đến cửa phòng nước, một cánh tay liền vươn ra, túm lấy áo cô, kéo cô vào trong.

Phòng nước nhỏ hẹp và tối tăm, nhưng Dịch Thiểm Thiểm lại rạng rỡ. Mắt cô ấy sáng, da cô ấy sáng, màu sắc trên người rực rỡ, như một viên kẹo ngọt ngào.

Hôm nay, cô ấy cột tóc hai bên đáng yêu, ôm một hộp dâu tây nặng trịch.

"Không ngờ đúng không, giờ mà vẫn ăn được dâu tây đó." Dịch Thiểm Thiểm cười tươi rói, cô ấy nhón một quả to và đỏ, đưa lên miệng Ứng Nguyện: "A -- há miệng ra."

Môi Ứng Nguyện chạm vào quả dâu tây, mùi hương thơm lừng.

Cô há miệng ra, mùi thơm ấy liền thực sự tràn vào khoang miệng.

"Đã rửa rồi, yên tâm ăn đi." Mắt Dịch Thiểm Thiểm cong cong, đút cho cô một quả, còn muốn lấy thêm quả nữa.

Ứng Nguyện yên lặng nhai, nước dâu tây tràn ngập khoang miệng, hình ảnh rực rỡ của Dịch Thiểm Thiểm cũng lấp đầy tầm mắt cô. Trong chốc lát, cô cảm thấy vị giác và thị giác của mình thông nhau, cô cảm thấy Dịch Thiểm Thiểm hôm nay chính là mùi dâu tây, ngọt ngào, mọng nước.

Dịch Thiểm Thiểm liên tục đút cho cô hai quả, khi định lấy quả thứ ba, Ứng Nguyện giữ tay cô ấy lại: "Được rồi."

Dịch Thiểm Thiểm ôm hộp lớn: "Mấy cái này đều là của cậu đó, rửa rồi không để lâu được, cậu phải ăn nhiều vào nhé..."

Ứng Nguyện: "Được."

Dịch Thiểm Thiểm: "Cũng có thể chia sẻ cho cô bạn ngốc nghếch kia của cậu ăn đó."

Ứng Nguyện: "Cậu không giận cô ấy nữa sao?"

Khóe môi Dịch Thiểm Thiểm cong lên, trông rất đắc ý: "Chỉ cần cậu bằng lòng, cô ấy sẽ không thể cản trở chúng ta, tôi sẽ không giận cô ấy nữa."

Ứng Nguyện nghe cô ấy nói vậy, trong lòng giống như có nước ấm chảy qua, ấm áp dễ chịu.

"Vậy nếu cậu tạm thời ăn xong rồi..." Dịch Thiểm Thiểm đặt hộp dâu tây lên bồn nước bên cạnh: “thì đến lượt tôi rồi."

Cô ấy dang rộng vòng tay về phía Ứng Nguyện, chiếc áo len họa tiết sơn dầu rực rỡ trải ra trước mặt Ứng Nguyện, đó là bức tranh của Ferdinand.

Ứng Nguyện không hiểu ý cô ấy, trước đây, Dịch Thiểm Thiểm nói ôm là ôm ngay, cô ấy vội vàng không thể đợi, thường xuyên không cho Ứng Nguyện thời gian phản ứng. Còn Ứng Nguyện, sau khi được ôm, liền đứng yên như một khúc gỗ, mặc cho Dịch Thiểm Thiểm tận hưởng và hấp thụ.

Cô ấy đã quen với sự trực tiếp của Dịch Thiểm Thiểm, bây giờ, Dịch Thiểm Thiểm lại nghiêng đầu nhìn cô, chờ đợi, khiến lòng cô tràn ngập sự mơ hồ và nghi ngờ.

"Tôi trước đây chưa đủ quan tâm đến cảm nhận của cậu, tôi thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi." Dịch Thiểm Thiểm công bố câu trả lời: “Tôi đã suy nghĩ suốt một đêm, tôi nghĩ có lẽ khi cậu an ủi tôi, cậu đã không được thoải mái."

Biểu cảm của Dịch Thiểm Thiểm rất nghiêm túc, nhưng lời nói ra nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ: "Vậy nên tôi quyết định trao quyền chủ động cho cậu. Đến đây đi, Ứng Nguyện, ôm tôi theo cách cậu thích, thế nào cũng được."