Ứng Nguyện: “…”
Ứng Nguyện đã hiểu logic của Lệ Na, Lệ Na vẫn nghĩ hôm qua Dịch Thiểm Thiểm đã bắt nạt cô.
Thêm vào đó, hôm nay cô không đến buổi thể thao, càng khiến Lệ Na củng cố thêm suy nghĩ này, nên bây giờ, Lệ Na đã nhảy ra, cảm thấy mình có trách nhiệm và nghĩa vụ phải bảo vệ cô.
Là một người bạn học tốt.
Ứng Nguyện nghĩ.
Có lẽ có thể lợi dụng một chút.
Ứng Nguyện giật mình trước ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu mình.
Cô chìm vào im lặng, và Lệ Na cũng lặng lẽ đợi cô suy nghĩ.
Thực ra… cũng không phải là không thể.
Cô cũng đang muốn giữ khoảng cách với Dịch Thiểm Thiểm, nếu ngày nào cũng tìm cớ như hôm nay thì cũng rất mệt mỏi.
Quan trọng nhất là, trong cùng một khuôn viên trường, Dịch Thiểm Thiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, ở khắp mọi nơi. Cô không thể trốn tránh ba trăm sáu mươi độ không góc chết được.
Nhưng có Lệ Na thì khác, chỉ cần Lệ Na giữ lời hứa, dính lấy cô không rời, thì Dịch Thiểm Thiểm sẽ không có cơ hội nào.
Dù sao, Dịch Thiểm Thiểm hoàn toàn không muốn tiết lộ mối quan hệ của họ trước mặt người ngoài.
Cứ làm thế đi.
Ứng Nguyện hạ quyết tâm.
Từ hôm nay trở đi, cô sẽ là một người phụ nữ xấu xa chơi đùa với lòng người.
Ứng Nguyện thở phào một hơi, cô trả lời Lệ Na: “Tớ chấp nhận lời đề nghị của cậu.”
“A, tốt quá rồi!” Lệ Na rất vui.
Ứng Nguyện: “Nhưng chuyện này đừng để bất cứ ai khác biết.”
Lệ Na: “Đương nhiên rồi.”
Ứng Nguyện đứng dậy: “Cùng đi ăn tối đi.”
Lệ Na cuối cùng cũng được ăn bữa tối này cùng Ứng Nguyện.
Hai người đến nhà ăn gần đó, Lệ Na vừa vào đã quan sát xung quanh.
“An toàn.” Lệ Na nói.
Ứng Nguyện: “…”
Cũng tốt.
Ăn xong, Ứng Nguyện theo thói quen đến thư viện. Lệ Na đeo cặp sách đi cùng cô.
Nhưng chưa đọc được bao lâu, Lệ Na đã ngủ thϊếp đi, ngủ một mạch cho đến lúc thư viện đóng cửa.
Hai người lại cùng nhau đi ra ngoài, bậc thang ngoài thư viện vẫn dài như vậy, gió đêm xuân vẫn ấm áp như vậy, chỉ là sau khi Lệ Na quan sát, vẫn nói với Ứng Nguyện: “An toàn!”
“Ừm.” Ứng Nguyện không biết cảm xúc của mình lúc này là thất vọng hay yên tâm.
Điện thoại đột nhiên rung hai tiếng, Ứng Nguyện giật mình nhận ra, trước đây mình còn cố tình cài đặt thông báo riêng cho tin nhắn của Dịch Thiểm Thiểm.
Trong điện thoại không an toàn rồi, Dịch Thiểm Thiểm đang vui vẻ nhảy múa trong điện thoại của cô.
–[Ứng Nguyện, giờ chắc bận xong rồi chứ?]
–[Tớ hiểu chuyện lắm, cả ngày hôm nay tớ không làm phiền cậu đâu nhé...]
–[Giờ thì, tớ có bất ngờ muốn chia sẻ với cậu đây!]
Ứng Nguyện lập tức ngẩng đầu nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Dịch Thiểm Thiểm.
Lệ Na và cô cùng bước xuống bậc thang, đi về phía ký túc xá.
Ngón tay Ứng Nguyện đặt trên khung chat, không biết lúc này có nên trả lời tin nhắn của Dịch Thiểm Thiểm không.
Dịch Thiểm Thiểm: [Tớ thấy cậu rồi đó... Đang nhập.]
Ứng Nguyện: !
Ứng Nguyện nhanh chóng thoát khỏi khung chat.
Dịch Thiểm Thiểm: [Không biết nói gì thì không cần nói đâu bé cưng, dù sao thì, bất ngờ đang chờ cậu đó...]
Lông tơ của Ứng Nguyện dựng đứng cả lên, cô theo bản năng lại nhìn quanh trước sau, Lệ Na cũng nhìn theo cô.
“Đừng lo lắng.” Lệ Na an ủi cô: “Tớ ở bên cậu mà.”
Mặc dù nói vậy, nhưng Lệ Na rõ ràng cũng trở nên căng thẳng.
Một đoạn đường ngắn ngủi hai người đi trong sự căng thẳng tột độ, cho đến khi gần đến ký túc xá, mới dần dần thả lỏng.