Chương 22

Vừa nghĩ đến hôm nay Dịch Thiểm Thiểm thậm chí còn đòi độc chiếm cái ôm của cô, vừa nghĩ đến việc mình cứ nhìn chằm chằm vào vết cắn trong thư viện mà mặt nóng bừng, Ứng Nguyện liền cảm thấy, đã đến lúc phải bình tĩnh lại rồi.

Ứng Nguyện nhét cái túi trong tay vào tủ, nói: “Tớ đi rửa mặt.”

Trong nhà vệ sinh, cô lấy điện thoại ra, hiếm hoi chủ động gửi tin nhắn cho Dịch Thiểm Thiểm: [Mai tớ có việc, sẽ không ở sân vận động.]

Lời tác giả:

Thiểm Thiểm: Bình tĩnh không nổi chút nào.

---

Dịch Thiểm Thiểm không trả lời tin nhắn của Ứng Nguyện.

Ứng Nguyện thấy điều này cũng bình thường.

Cô vốn dĩ chỉ muốn thông báo cho Dịch Thiểm Thiểm, nói trước với cô ấy để cô ấy có sự chuẩn bị, như vậy khi Dịch Thiểm Thiểm cần gấp, cô ấy sẽ tìm cách khác để giải quyết.

Từ nhà vệ sinh đi ra, Ứng Nguyện mở nhóm việc làm thêm của trường, tìm một công việc tạm thời trong đó.

Giúp giáo viên trong khoa sắp xếp tài liệu văn phòng, như vậy ngày mai cô có thể quang minh chính đại bỏ qua Đại hội thể thao.

Mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa, Ứng Nguyện lặng lẽ ăn bữa tối mà Dịch Thiểm Thiểm đã mang đến. Sau đó lên giường đi ngủ.

Giấc mơ có chút hỗn tạp, nhưng cô vẫn ngủ một mạch đến sáng.

Hành lang ký túc xá trở nên náo nhiệt, mọi người đều đã mặc đồng phục lớp và đi về phía sân vận động. Ứng Nguyện nhét hai quyển sách vào túi, đi đến văn phòng khoa.

Sân vận động rất ồn ào, văn phòng khoa rất yên tĩnh.

Cả tòa nhà ba tầng nhỏ yên tĩnh không một tiếng động, hành lang không một bóng người.

Ứng Nguyện từng làm công việc này trước đây, rất thành thạo. Cô vùi mình vào đống tài liệu, sắp xếp phân loại theo thời gian, tiện tay còn lau sạch bụi bám trên các tập hồ sơ.

Khi làm công việc này, trong lòng cô rất tĩnh lặng.

Không biết từ lúc nào, thời gian đã trôi qua rất lâu.

Đến khi cô cầm điện thoại lên lần nữa, đã đến giờ ăn trưa rồi. Trong điện thoại không có cuộc gọi nhỡ, và giao diện WeChat với Dịch Thiểm Thiểm vẫn dừng lại ở tin nhắn tối qua.

Mọi việc ở đây rất thuận lợi, Ứng Nguyện rất hài lòng.

Điều khiến cô ngạc nhiên là một vài tin nhắn mới khác, đến từ Lệ Na, cô bạn cùng lớp mà cô chỉ khách sáo thêm WeChat rồi từ đó không bao giờ liên lạc nữa.

-[Ứng Nguyện, hôm nay cậu không đến sân vận động à?]

-[Lớp trưởng nói không tham gia đại hội thể thao sẽ bị trừ điểm học phần đấy, lát nữa còn phải điểm danh nữa.]

-[Cậu có việc gì à? Đã xin nghỉ phép chưa?]

-[Ứng Nguyện, khi nào rảnh thì trả lời tin nhắn của tớ nhé, tớ hơi lo cho cậu.]

-[Khoa mình cuối cùng cũng giành được huy chương rồi, không ngờ lại là ném lao.]

Đều là những lời quan tâm giúp đỡ lẫn nhau giữa bạn bè, Ứng Nguyện phải trả lời.

-[Tớ không sao, đã xin phép cố vấn rồi.]

-[Tốt quá rồi, đạt giải mấy vậy?]

Lệ Na trả lời cực nhanh, gần như ngay lập tức hiện ra:

-[Thứ hai, huy chương bạc đấy.]

-[Cậu không sao là tốt rồi, bây giờ cậu đang ở đâu thế?]

Ứng Nguyện nghĩ một lát, thấy nói cho Lệ Na chắc chắn không sao. Dù sao người cô cần đề phòng chỉ có Dịch Thiểm Thiểm, mà sau chuyện hôm qua, Lệ Na và Dịch Thiểm Thiểm chắc chắn sẽ không cấu kết với nhau.

Ứng Nguyện: [Ở văn phòng khoa, giúp giáo viên sắp xếp tài liệu.]

Lệ Na: [Khi nào xong thế? Ăn trưa cùng không?]

Ứng Nguyện: [Giáo viên có chuẩn bị cơm hộp rồi, ăn xong là phải làm tiếp ngay. Chắc chắn xong hẳn phải đến tối, còn khá nhiều việc.]