Chương 15

Lúc Dịch Thiểm Thiểm cắn xuống, ở vị trí trung tâm, có cảm giác mềm mại ẩm ướt.

Tim Ứng Nguyện hẫng đi một nhịp, cô chợt bừng tỉnh nhận ra... đó là lưỡi của Dịch Thiểm Thiểm.

Lưỡi của Dịch Thiểm Thiểm, đã chạm vào da thịt cô.

Lời tác giả muốn nói: Ứng à, cậu tiêu rồi.

---

Ứng Nguyện rời phòng tư liệu thì trời đã rất muộn.

Trong thư viện vang lên tiếng nhạc báo hiệu giờ đóng cửa, cô chầm chậm bước ra ngoài cùng những người cuối cùng.

Đèn trong sảnh rất sáng, màn đêm rất tối.

Cơ thể Ứng Nguyện có một cảm giác đặc biệt rất mãnh liệt, như thể có một lỗ hổng lớn khoét sâu trong l*иg ngực và bụng, gió lạnh đêm xuân thổi qua, không gì có thể lấp đầy.

Bên ngoài cổng thư viện là những bậc thang dài, Ứng Nguyện nhìn chằm chằm vào đó, từng bước từng bước đi xuống. Lúc này, cô có dấu hiệu chóng mặt, dường như bước tiếp theo sẽ hụt chân.

Cô đứng sững lại trên bậc thềm giữa chừng, ngẩn người.

Điện thoại rung lên, báo hiệu có tin nhắn mới.

Ứng Nguyện lấy điện thoại ra, tin nhắn mới đến từ biểu tượng ngôi sao lấp lánh kia, cô ấy nói: [Này, có một đoạn đường thế này thôi mà cũng không đi nổi à?]

Tim Ứng Nguyện đập thót, cảm giác trống rỗng ấy càng rõ ràng hơn.

Cô ngẩng đầu nhìn, trong không gian rộng lớn bốn phía này, Dịch Thiểm Thiểm rõ ràng đang đứng ở một góc khuất chẳng mấy nổi bật, nhưng cô vẫn nhìn thấy cô ấy ngay lập tức.

Cô ấy nổi bật và chói mắt trong tầm nhìn của cô, như một khối đa diện phát sáng, đường nét rõ ràng.

Ứng Nguyện không động đậy, cô cụp mắt nhắn lại: [Cậu muốn làm gì?]

Dịch Thiểm Thiểm: [Cậu cứ xuống đi.]

Ứng Nguyện: [Tớ phải về ký túc xá.]

Dịch Thiểm Thiểm: [Không làm tốn bao nhiêu thời gian của cậu đâu.]

Ứng Nguyện: [Cứ nói đi.]

Một làn gió thổi qua, tin nhắn của Dịch Thiểm Thiểm liên tục hiện lên.

Dịch Thiểm Thiểm: [Nói chuyện thế này có ý nghĩa gì chứ.]

Dịch Thiểm Thiểm: [Cậu chẳng phải đã nhìn thấy tớ rồi sao?]

Dịch Thiểm Thiểm: [Ứng Nguyện, qua đây.]

Dịch Thiểm Thiểm: [Đi xuống dốc thì dễ hơn nhiều so với lên lầu đó.]

Dịch Thiểm Thiểm: [Ứng Nguyện, tớ không muốn leo cầu thang, chân tớ hôm nay rất mỏi.]

Luôn là như vậy, mỗi khi đưa ra yêu cầu xong là lại giả vờ đáng thương.

Nhưng sự đáng thương của cô ấy lại không phải là giả dối, cô ấy thực sự mệt mỏi, thực sự áp lực, thực sự tâm trạng không tốt. Cô ấy dám phơi bày những lúc yếu lòng và khuyết điểm của mình một cách trắng trợn trước mặt Ứng Nguyện, giống như một con vật hé lộ phần bụng yếu ớt của mình.

Ứng Nguyện thở dài một hơi, cô không trả lời tin nhắn của Dịch Thiểm Thiểm nữa, cô nhấc chân bước xuống, từng bậc một, dùng hành động thực tế để đáp lại cô ấy.

Cô nghĩ, trên mặt Dịch Thiểm Thiểm nhất định đang lộ ra vẻ mặt đắc ý như một con cáo nhỏ.

Rất nhanh, Ứng Nguyện đã đi đến trước mặt Dịch Thiểm Thiểm, cùng cô ấy chìm vào bóng tối.

Dịch Thiểm Thiểm đã thay một bộ đồ khác, áo len mềm mại màu trắng kem, chân váy ghép vải nhiều màu. Tóc cô ấy đã gội, sấy rất bồng bềnh, mang theo chút lượn sóng tự nhiên, mềm mại ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn và tinh xảo.

Rất xinh đẹp, hơn nữa trông có vẻ đã nghỉ ngơi tốt.

"Sao thế?" Ứng Nguyện hỏi.

"Sao thế là sao thế là sao chứ, vừa thấy tôi là hỏi." Dịch Thiểm Thiểm bĩu môi, giọng điệu uất ức tủi thân: “Người ta không có việc gì là không được tìm cậu à?"

Ứng Nguyện: "Hôm nay cậu đã tìm tớ ba lần rồi đó."