Chương 11

Nhưng bất ngờ lại xảy ra một cách to lớn, như sợi dây định mệnh, trêu đùa tất cả mọi người.

“Ứng Nguyện!” Có người gọi to, một giọng nói không xa lạ: “Sao cậu lại ở đây?”

Ứng Nguyện quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt của Lệ Na, rất ngạc nhiên.

Lệ Na nhanh chóng đến trước mặt cô, cười hỏi: “Cậu không phải định đi thư viện sao?”

Ứng Nguyện không giỏi nói dối, chỉ có thể ngập ngừng lảng tránh: “Mình… chưa đi.”

“Ồ, cậu cũng đến đây ăn cơm à.” Lệ Na nói: “Vậy thì cậu tắm cũng lâu thật đấy.”

Ứng Nguyện không đáp lời, trong bóng tối của tòa nhà, Dịch Thiểm Thiểm đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn.

Lệ Na đứng cạnh Ứng Nguyện, duỗi người một cái, nhìn ráng chiều mà Ứng Nguyện vừa giả vờ ngắm.

“Mình cũng nghe nói căng tin này hai hôm nay có thể dùng thẻ sinh viên, nên mới qua xem. Mình ăn bánh bao canh ở tầng một, còn cậu thì sao?”

Ứng Nguyện quay người lại, tiếp tục dùng lời nói để tránh trả lời: “Bánh bao canh ngon không?”

Lệ Na: “Cũng được, chỉ là nấm hương hơi nhiều.”

Ứng Nguyện: “Cậu ăn cơm cũng hơi muộn đấy.”

Lệ Na: “Mình vốn định đi căng tin số một, nhưng lúc đó đông quá, không có chỗ ngồi. Với cả bị cậu ảnh hưởng, mình cũng thấy người đầm đìa mồ hôi khó chịu, nên về tắm một cái.”

Ứng Nguyện: “Ồ.”

Khoảng lặng ngắn ngủi.

Lệ Na: “Hôm nay cậu đến cổ vũ cho mình, mình khá sốc đấy. Bọn mình chưa nói chuyện được mấy câu, chủ yếu là bình thường cậu thật sự không nói chuyện, lớp mình con gái vốn đã ít, cậu không nói chuyện thì lại càng ít đi một người.”

Ứng Nguyện: “…Ừ.”

Lệ Na: “Cũng khá vui, dù sao cũng có một người đặc biệt đến vì mình, không như hoa khôi học viện Âm nhạc được mọi người vây quanh, vạn người chú ý…”

Tim Ứng Nguyện khẽ đập nhẹ một nhịp.

Lệ Na: “Ấy da thôi không nói nữa, nói nhiều lại thành ra mình quan tâm lắm ấy. À, mình thấy cái loại vạn người mê đó bình thường phải đối phó với nhiều người như vậy, chắc cũng phiền lắm nhỉ.”

Chắc là phiền lắm nhỉ.

Ứng Nguyện thầm nghĩ, nếu không thì sẽ không có cái sở thích kỳ quái như vậy.

“Đúng là phiền lắm.”

Có người đã cho cô một câu trả lời chính xác.

Ứng Nguyện kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy Dịch Thiểm Thiểm bước ra từ trong bóng tối, cô ấy thong thả mặc áo khoác, đeo chiếc túi xách tinh xảo xinh đẹp lên vai.

Mái tóc được cô ấy vuốt nhẹ một cái liền lập tức trở lại gọn gàng suôn mượt, cô ấy đi về phía Ứng Nguyện và Lệ Na, chỉ vài bước ngắn ngủi nhưng lại đẹp hơn người bình thường rất nhiều.

Cứ như đang bước dưới ánh đèn sân khấu vậy.

Ứng Nguyện không biết Dịch Thiểm Thiểm định làm gì, cô nhìn sang Lệ Na bên cạnh, Lệ Na cũng có biểu cảm kinh ngạc giống hệt cô.

Dịch Thiểm Thiểm không hề cảm thấy khó chịu trước ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm của họ, cô ấy đến trước mặt họ, vẫn là giọng điệu không vội vàng: “Bạn học, vừa rồi các cậu đang bàn luận về mình sao?”

Cô ấy khẽ mỉm cười, một biểu cảm xin lỗi xã giao: “À, nếu mình nhận vơ danh hiệu hoa khôi thì thật là ngại quá nha.”

---

Thật khó để trả lời câu hỏi này.

Nói là bàn luận về cậu, thì có vẻ như chúng tôi bàn tán sau lưng người khác, rất vô đạo đức.

Nói không phải bàn luận về cậu, thì lại như đang nói cậu tự đa tình mà làm tổn thương cậu.

Kiểu gì cũng sai, chỉ cần Dịch Thiểm Thiểm không cảm thấy xấu hổ, thì người xấu hổ đến chết khϊếp sẽ chỉ còn lại Ứng Nguyện và Lệ Na.