Chương 49

Giờ ra chơi, trong lớp bắt đầu truyền tay nhau những bài văn xuất sắc mà cô Lý đưa cho.

Hứa Bối Bối cầm bài văn của Thời Quang lớp 12-2 đến trước bàn của Tô Ngôn, nói: “Là bài văn của Thời Quang mà lần trước đυ.ng trúng cậu đấy, cậu ấy viết thực sự rất hay, cậu có muốn xem không?”

Tô Ngôn gật đầu, chuẩn bị đưa tay ra nhận.

Nhưng lại bị ai đó giành trước.

“Để tôi xem trước xem nào.”

Giang Ngộ tận dụng lợi thế tay dài của mình, nhanh chóng cầm lấy bài văn.

Hứa Bối Bối: “…”

Sao cô lại không biết hoá ra Giang Ngộ lại yêu thích tài căn của Thời Quang như vậy?

Trước đây chẳng phải vị đại ca này chưa bao giờ xem sao?

Mặc dù trong lòng Hứa Bối Bối có nghi vấn, nhưng cuối cùng cũng không dám hỏi.

“Vậy các cậu cứ từ từ xem, nhưng đừng quên viết bản kiểm điểm 500 từ nhé.”

Nghe thấy lời của Hứa Bối Bối, Đường Thi Phú không biết từ đâu nhảy ra.

“Vãi! Thật sự phải viết à? Chúng ta có thể không quan tâm đến bà già quái đản đó không?”

Giọng nói của Đường Thi Phú rất lớn, khiến mọi người trong lớp đều đồng tình.

“Đúng vậy, lớp trưởng, chúng ta có thể không viết được không? Có phải nhàn rỗi không có gì làm đâu.”

“Đúng đúng, chúng ta đâu chỉ học mỗi ngữ văn, các môn khác còn nhiều bài tập lắm.”

Chỉ trong chốc lát, trong lớp tràn ngập tiếng than thở và phàn nàn.

Hứa Bối Bối cũng rất bất đắc dĩ, vì cô cũng không muốn viết, cô cũng không thích giáo viên ngữ văn.

Nhưng chẳng có cách nào, cô ấy đâu thể dẫn đầu gây rối được?

“Các cậu nói với tớ cũng vô ích, ai bảo lần này chúng ta thi tệ như vậy, chấp nhận số phận đi.”

Bản kiểm điểm 500 từ đối với Tô Ngôn không phải vấn đề gì lớn, dù sao cô cũng không làm bài tốt.

Giang Ngộ cầm bài văn được điểm tuyệt đối của Thời Quang, nhưng không đọc, chỉ giữ trong tay, không đưa cho cô.

“Cậu đã xem xong chưa?”

Tô Ngôn thử hỏi.

“Chưa.”

Giang Ngộ trả lời thẳng thắn, chính xác mà nói, hắn thậm chí còn chưa xem và cũng không có ý định xem.

Tô Ngôn mím môi, hít sâu một hơi rồi nói: “Cậu có vẻ rất ngưỡng mộ Thời Quang nhỉ?”

Thậm chí còn quý trọng bài văn của Thời Quang đến vậy.

Đặc biệt là với người như Giang Ngộ, bình thường rất kiêu ngạo.

Nói rằng chuyện này không có gì mờ ám thì thật khó tin.

Chẳng lẽ, hai người này mới thực sự là tình yêu đích thực?

Đàm Thư Dư chỉ là ngoài ý muốn?

Giang Ngộ giả vờ ho một tiếng, cảm thấy giọng điệu của cô có gì đó kỳ lạ.

Chỉ cần nhìn thôi, hắn biết ngay là bạn nhỏ cùng bàn của mình lại nghĩ nhiều rồi.

“Tôi có lý do gì để ngưỡng mộ cậu ta?”

Thời Quang không đẹp trai bằng hắn, thành tích không bằng hắn, đánh nhau cũng không giỏi bằng hắn, ngưỡng mộ cái quái gì chứ.

Tô Ngôn: “…” Vì tình yêu chứ gì nữa.

Nhưng cô không dám nói, cảm thấy suy nghĩ của mình không đúng đắn chút nào, chỉ có thể cười gượng, không nói gì.

Giang Ngộ liếc nhìn bài kiểm tra ngữ văn của mình, đột nhiên, hắn đẩy bài văn của mình đến trước mặt Tô Ngôn.

“Mặc dù tôi không đạt điểm tối đa, nhưng cũng không tệ, nếu muốn học hỏi thì xem bài của tôi là đủ rồi.”

Giọng điệu của hắn mang theo một chút kiêu ngạo như một vị vua, không hề khiêm tốn tí nào.

Tô Ngôn cúi đầu, nhìn vào bài văn của hắn.

58 điểm.

Là một số điểm rất cao.

Nhưng tại sao, cô Lý Văn Họa lại không lấy bài văn của hắn làm bài văn xuất sắc để truyền cho cả lớp nhỉ?

Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Ngôn chỉ có thể rút ra một kết luận.

Đó là: Cô Lý Văn Họa thực sự rất có ác cảm với Giang Ngộ.

Ôi ~ Tội nghiệp Giang Ngộ, tự tin như vậy mà không có cơ hội thể hiện.

Nghĩ như vậy, trong lòng Tô Ngôn trở nên mềm yếu.

Cô cầm bài văn của Giang Ngộ lên đọc.

Chữ viết của Giang Ngộ rất đẹp, mạnh mẽ và dứt khoát.

“Chữ cậu viết đẹp thật, văn phong cũng rất tuyệt…”

Nghe thấy cô khen ngợi mình, Giang Ngộ khẽ nhếch môi cười, cũng có mắt nhìn đấy.