“Không rảnh?”
Đàm Thư Dư lấy quyển vở ra quạt quạt, tò mò hỏi: “Vậy anh định làm gì?”
Bây giờ vẫn chưa đến 5 giờ, những người khác vẫn chưa thi xong, chắc chắn không thể quay lại lớp học được.
Giang Ngộ không nói gì, bước về phía căng tin.
Đàm Thư Dư liền đi theo.
“Trời nóng thật đấy, sao phòng học của chúng ta không lắp máy lạnh nhỉ?” Đàm Thư Dư vừa đi vừa phàn nàn.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đến căng tin.
Thường ngày vào giờ giải lao, căng tin của trường luôn đông đúc, nhưng vào lúc này lại yên tĩnh bất ngờ.
Đàm Thư Dư đi vào trước, lấy hai chai nước uống từ tủ lạnh, đưa một chai cho Giang Ngộ.
Sau đó, cậu rút ra một tờ tiền màu đỏ, chuẩn bị trả tiền.
“Đợi đã.”Giang Ngộ đột nhiên gọi cậu lại.
Đàm Thư Dư chớp mắt: “Anh Ngộ, anh còn cần gì nữa à?”
Giang Ngộ nhìn về phía tủ lạnh chứa kem, môi khẽ nhếch lên: “Con gái thích ăn loại kem nào?”
Vãi!
Tay cầm tiền của Đàm Thư Dư run lên, cằm suýt thì rơi xuống đất.
“Anh… anh Ngộ, anh vừa nói gì cơ?” Anh Ngộ thích cô gái nào rồi sao?
Không phải là cô bạn mới kia chứ?
Anh ấy còn muốn mua kem cho cô ấy sao?
Chuyện này thật là không thể tưởng tượng được.
“Thôi, hỏi mày cũng vô ích.”
Đàm Thư Dư: “…” Cậu cảm thấy mình vừa bị anh Ngộ sỉ nhục.
Giang Ngộ tự bước đến trước tủ lạnh, liếc nhìn đồng hồ, gần 5 giờ rồi.
Anh mở tủ lạnh, đang lưỡng lự không biết nên lấy loại nào.
Bà chủ căng tin đứng bên cạnh lên tiếng: “Con gái thường thích kem vị socola hoặc dâu, dạo này loại kem trứng đôi này cũng bán chạy lắm. Mấy cậu thử xem.”
Nghe vậy, Giang Ngộ liền tiện tay lấy vài cây.
Đàm Thư Dư định trả tiền, nhưng bị Giang Ngộ ngăn lại.
“Để tôi.”
Hắn mua cho bạn cùng bàn của mình, sao có thể để người khác trả tiền được.
Đàm Thư Dư cũng không kiên quyết, cùng là đàn ông, cậu hiểu mà.
Hai người ra khỏi căng tin, Đàm Thư Dư thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái túi trong tay Giang Ngộ.
Dám nhìn, nhưng không dám hỏi.
Tâm hồn hóng hớt bên trong cậu đang bùng cháy.
“Anh Ngộ, anh mua cái này cho bạn học sinh mới tên Tô Ngôn kia à?”
Cậu hỏi một cách cẩn trọng.
“Ừ.”
Giang Ngộ không phủ nhận, thậm chí trả lời rất dứt khoát.
Thật kỳ diệu.
Thế giới này thật sự kỳ diệu.
Anh Ngộ danh giá của chúng ta, lại mua đồ cho con gái sao.
Xem ra, anh Ngộ đối xử với bạn nhỏ cùng bàn của anh ấy thật sự khác biệt.
-
Sau khi thi xong, Tô Ngôn cùng Đường Thi Phú ra khỏi phòng thi.
Hai người vừa bước ra khỏi cửa lớp thì nhìn thấy Giang Ngộ.
Hắn đang cầm một túi nilon, bên trong hình như là kem.
Đường Thi Phú nhìn thấy thứ trong tay hắn, mắt liền sáng lên.
“Trời nóng như vậy, chỉ có anh Ngộ của chúng ta là có lòng thương người.”
Nói xong, cậu liền định giật lấy kem trong tay Giang Ngộ.
Nhưng Đàm Thư Dư nhanh tay kéo cậu ra, khẽ nói: “Tỉnh táo đi, không phải mua cho cậu đâu.”
Đường Thi Phú: “…”
Cậu chớp chớp đôi mắt nhỏ xíu gần như không đáng kể của mình, vậy là mua cho ai chứ? Cậu còn chưa kịp nghĩ ra thì đã thấy Giang Ngộ bước tới chỗ Tô Ngôn và đưa hết kem cho cô.
Tô Ngôn ngớ người ra, lúc nãy trong phòng thi trời quá nóng, cô thật sự rất muốn ăn kem.
Dù rất muốn, nhưng… không dám nhận.
“Trước đó cậu đã mời tôi ăn kẹo, tôi không thích nợ ai cả.”
Nói xong, hắn vẫn giữ thái độ lười biếng, quay người bước đi.