Bạn nhỏ cùng bàn của hắn trông ngốc nha ngốc nghếch, thỉnh thoảng lại gật gật đầu, hai người họ trông rất hoà hợp với nhau.
Lông mày của Giang Ngộ đã sớm nhíu lại, ánh mắt tối sầm.
Đàm Thư Dư đi phía sau hắn, thấy hắn đột nhiên dừng lại, không khỏi tò mò nhìn theo ánh mắt của hắn.
Bạn học sinh mới của lớp 12-3 đang nói chuyện với Thời Quang, trông có vẻ như quan hệ giữa hai người rất tốt.
Giang Ngộ không phải là…
Wow.
Cậu ta hình như phát hiện ra điều gì đó kinh khủng.
Đàm Thư Dư khẽ nói với Giang Ngộ ở bên cạnh: “Đó hình như là Thời Quang của lớp em, người rất giỏi môn ngữ văn đấy. Cậu ta chắc chỉ đang giảng bài cho bạn học sinh mới thôi mà. Tình cảm bạn học, tình cảm bạn học thôi.”
Thời Quang à, anh chỉ có thể giúp chú đến đây thôi nhé.
Giang Ngộ liếc mắt nhìn cậu ta một cái, không nói gì, sải bước dài đi mất.
Đàm Thư Dư lại nhìn hai người bên trong một lần nữa, rồi vội vã đi theo.
Dưới sự giúp đỡ của Thời Quang, Tô Ngôn đã làm xong bài tập, nộp cho Lưu Quốc Khánh rồi chuẩn bị quay về lớp học.
Thời Quang cũng không ở lại một mình, cầm bài kiểm tra vật lý của mình rồi cùng Tô Ngôn đi ra.
Trên đường về lớp, Thời Quang líu ríu nói chuyện không ngừng với Tô Ngôn.
“Cậu có phải là rất dở môn toán không? Nếu sau này có gì không hiểu, cậu có thể hỏi tớ bất cứ lúc nào. Dù sao hai lớp chúng ta cũng ở gần nhau mà.”
Tô Ngôn lịch sự gật đầu, đáp: “Được.”
Dù cô ấy có lẽ sẽ không tìm cậu ta để hỏi bài, nhưng người ta đã có ý tốt, cô ấy cũng không thể làm người ta mất mặt.
Lúc này, trong lớp 12-3.
Đường Thi Phú ôm một quả dưa hấu lớn bước vào lớp.
Vào buổi tối mùa hè nóng bức này, ăn một ít dưa hấu ướp lạnh thì đúng là một ngày sướиɠ như tiên.
Hứa Bối Bối nhìn thấy quả dưa hấu trong tay cậu ta, mắt lập tức sáng lên.
Cô ấy hạ giọng hỏi: “Cậu lấy dưa hấu ở đâu thế? Trời ơi, còn là dưa hấu ướp lạnh nữa.”
Đường Thi Phú không biết tìm đâu ra một con dao nhỏ cắt trái cây, đo đạc trên bề mặt quả dưa hấu hai lần rồi nói: “Một phụ huynh tặng cho ba tớ đấy. Tớ hy sinh vẻ ngoài để cô bán tạp hóa ướp lạnh cho tớ một lát.”
Hứa Bối Bối: “…” Khinh bỉ.
Vẻ ngoài? Nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi.
Đường Thi Phú khó khăn lắm mới cắt quả dưa hấu ra làm đôi, cậu liếc nhìn chỗ của Giang Ngộ.
Anh Ngộ vẫn chưa về à?
Thôi, để dành cho anh ấy một nửa vậy.
“Nửa này để dành cho anh Ngộ của tớ, chúng ta ăn nửa này.”
Khi Tô Ngôn quay lại lớp thì đã hết giờ học.
Vài bạn học đang vây quanh bàn của Đường Thi Phú, dùng con dao nhỏ khều từng miếng dưa hấu để ăn.
Dù cách này có vẻ không vệ sinh lắm, nhưng quý ở chỗ có bầu không khí.
Mọi người ăn cũng rất vui vẻ.
Đường Thi Phú nhìn thấy Tô Ngôn, vẫy tay gọi: “Tô Ngôn, mau đến ăn dưa hấu này.”
Bỗng nhiên, cậu ta lại cúi đầu, nhìn quả dưa hấu đã gần hết, có chút ngại ngùng gãi gãi đầu.
Cậu ta cười ngốc với Tô Ngôn: “Mấy người này ăn khỏe quá.”
Tô Ngôn mỉm cười, cũng không để bụng, liền trở về chỗ ngồi.
Cô nhìn qua chỗ của Giang Ngộ, mọi thứ trên bàn vẫn y như cũ, hắn vẫn chưa trở về.
Tô Ngôn cầm bút lên, chuẩn bị làm bài tập, thì nghe thấy giọng nói to của Đường Thi Phú vang lên.
“Anh Ngộ, cuối cùng anh cũng về rồi, ăn dưa hấu đi.”
Đường Thi Phú như muốn khoe khoang, tay ôm nửa quả dưa hấu còn lại, mang đến trước mặt Giang Ngộ.
Giang Ngộ thản nhiên liếc nhìn quả dưa hấu trước mặt, mở miệng nói: “Không cần.”
Nụ cười trên mặt Đường Thi Phú cứng đờ, sao cậu ấy cảm thấy, hôm nay anh Ngộ có vẻ không vui nhỉ?
Có phải là thua Đàm Thư Dư trong trận bóng rồi không?