Edit+Beta: Tanoka + Thi Ý Cửu Nha
Ôn Cẩn nhìn hai chân của Tô Yến, miệng há hốc, đột nhiên không biết phải nói cái gì.
Tô Yến còn chưa đầy 30 tuổi, ba Ôn có nói rằng anh ấy rất có tài kinh doanh. Trước kia anh ấy luôn dịu dàng như ngọc, đối xử rất tốt với mọi người. Anh ấy không hề làm sai bất cứ chuyện gì, tại sao lại có người phá huỷ đi đôi chân của anh? Tại sao những kẻ như Thẩm Nhượng hay Tần Tranh đều rất khoẻ mạnh, không hề có chuyện gì xảy ra?
Ôn Cẩn cảm thấy trong lòng bình tĩnh lạ thường, cô nhẹ giọng hỏi: "Tô Yến, là ai làm?"
"Chỉ là tai nạn mà thôi." Tô Yến nhìn Ôn Cẩn, cảm thấy dường như cô có chỗ nào đó không đúng.
Anh cúi đầu suy nghĩ, đem mọi chuyện kể ra một cách ngắn gọn.
Ôn Cẩn nhìn anh, kiên quyết nói: "Không phải tai nạn."
"Ôn Cẩn?" Tô Yến hết lần này đến lần khác chịu đựng cơn đau ở chân, lo lắng nói: "Em sao vậy?"
Ôn Cẩn quá mức bình tĩnh, Tô Yến cảm thấy trong mắt cô đang có áp lực gì đó.
"Đây không phải là tai nạn." Ôn Cẩn lặp lại lần nữa, "Biết bao nhiêu ngày đều không có bất cứ tai nạn nào hết, nhưng tại sao vừa đến nơi liền xảy ra tai nạn? Tại sao lúc anh đi đến đó, khi xảy ra chuyện lại không có một nhân viên bảo vệ nào có mặt? Có rất nhiều người đi cùng anh, nhưng tại sao mấy tên kia chỉ ra tay với một mình anh? Tô Yến, đây không phải là một tai nạn bình thường, mà là có người cố ý cho bọn họ đánh gãy chân của anh."
Tô Yến duỗi tay, muốn chạm vào Ôn Cẩn, sau đó nghĩ đến thân phận của hai người, anh đành từ bỏ, nói: "Cảnh sát đã điều tra rồi, nếu thật sự là vì có người ..."
"Vô dụng." Ôn Cẩn nhìn Tô Yến, "Sẽ không có ai quản đâu."
Chỉ cần mấy người kia khai mình nhận nhầm người nên gây ra tai nạn không đáng có, cảnh sát chắc chắn cũng sẽ không thể tra ra được bất cứ khe hở nào. Cứ cho rằng có thể tra được gì đó, bọn họ cũng sẽ không dám động chạm đến Thẩm Nhượng, cuối cùng thì chỉ có Tô Yến phải chịu cảnh ngậm bồ hòn làm ngọt, oan uổng mất đi một chân.
Đó là lỗi của cô, tất cả đều do cô mà ra. Cô thật vô dụng nhưng cô lại không dám ly hôn với Thẩm Nhượng vì cô sợ rằng hắn ta rất có thể sẽ trả thù chính mình và cả những người bên cạnh cô.
Ôn Cẩn nhìn Tô Yến, nghĩ đến chuyện anh đột ngột bị gãy chân, cô không nhịn được khẽ rùng mình.
"Thật sự xin lỗi." Ôn Cẩn nhìn anh, nước mắt đột nhiên chảy xuống, "Là do em hại anh thành ra thế này, Tô Yến, thực sự xin lỗi anh."
“Từ nay về sau, em sẽ không đến gần anh thêm chút nào nữa, em nhất định sẽ thay anh trả thù.”
Tô Yến lúng túng nhìn cô, “A Cẩn, chuyện này không liên quan đến em, đừng khóc.”
Ôn Cẩn đứng dậy, lau nước mắt, “Tô Yến, anh cứ yên tâm nghỉ ngơi, chân của anh sẽ không sao đâu, em sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất chữa cho anh.”
Nói rồi, cô xoay người, gần như chạy vội ra ngoài. Đứng trước cửa bệnh viện, cô bỗng thấy cả người trống rỗng, mù mịt không biết phải làm gì.
Cô sống lại thì có thể làm được gì chứ?
Không thể cứu Tô Yến, cũng không biết có đủ sức bảo vệ Từ Khả khỏi tay Tần Tranh hay không, lại càng không biết làm sao để khiến Thẩm Nhượng từ bỏ ý định nuốt trọn công ty nhà cô.
Kiếp trước, cô chẳng biết gì, cứ một lòng nhào vào Thẩm Nhượng, để hắn tính kế, để hắn dắt mũi xoay như chong chóng, cuối cùng đến lúc chết cũng chỉ là một nữ nhân vô dụng.
Sống lại lần này, cô thậm chí chưa từng nghĩ đến chuyện trả thù Thẩm Nhượng, vì cô không dám. Cô biết rõ kiếp trước hắn đã đạt đến đỉnh cao sự nghiệp thế nào. Cô sợ hắn sẽ làm hại những người ở bên cạnh mình. Thế nên cô không dám xé toạc mặt nạ với hắn, chỉ dám thuận theo ý hắn, tìm cách ly hôn trong hòa bình, mỗi người một ngả.
Vậy mà Tô Yến vẫn là người phải chịu nạn.
“A Cẩn.”
Ôn Cẩn quay lại, cảm xúc rối ren dần ổn hơn một chút. “Ba, ba đến rồi.”
Ôn Minh Khải cau mày. Vừa rồi thái độ của Ôn Cẩn có gì đó rất lạ. Ông vỗ nhẹ vai cô: “A Cẩn, con về trước nghỉ đi, chuyện của Tô Yến ba sẽ điều tra rõ.”
“Là Thẩm Nhượng làm.” Ôn Cẩn bình tĩnh nói, “Ba, lúc nãy Tần Tranh nói với con, Thẩm Nhượng đã cho điều tra hành tung của con mấy ngày nay, hắn chắc chắn nghĩ con và Tô Yến có gì đó nên mới sai người ra tay.”
Ôn Minh Khải nhìn cô, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “A Cẩn, Thẩm Nhượng không cần phải làm thế. Nếu hắn thật sự muốn hại Tô Yến, hắn sẽ làm đường đường chính chính, căn bản không cần lén lút.”
Nghĩ một chút, ông nói tiếp: “A Cẩn, mấy hôm trước Thường Minh đến bàn chuyện làm ăn, nói muốn hợp tác. Thường Minh chính là đại diện ý tứ của Thẩm Nhượng, hắn hoàn toàn không có ý định thu mua công ty nhà ta.”
Ôn Cẩn sững sờ trong thoáng chốc, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Thẩm Nhượng không muốn công ty nhà cô nữa?
“A Cẩn, con cũng đừng quá lo. Chân của Tô Yến rồi sẽ có cách chữa trị, chẳng qua nó phải chịu chút đau đớn, sau này đi lại có thể hơi bất tiện.” Ôn Minh Khải nhìn con gái, trong lòng thở dài.
Trước kia ông luôn nâng niu, cưng chiều Ôn Cẩn, từ rất sớm đã chọn sẵn cho cô một người chồng phù hợp, mong rằng chỉ cần có ông và Tô Yến bên cạnh, cô sẽ mãi mãi không phải phiền lòng chuyện gì.
Về sau cô lấy Thẩm Nhượng, trong lòng ông mới lờ mờ hối hận, ông đã quá xem nhẹ việc Ôn Cẩn có thể rung động với người khác, nên đã nuôi dưỡng cô quá mức đơn thuần.
Ôn Cẩn ngẩn ngơ mở miệng: “Thẩm Nhượng không cần công ty nhà ta sao?”
Mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng. Khi hết kinh ngạc, lòng cô lại dấy lên nghi ngờ, liệu có phải Thẩm Nhượng đang cố ý? Ban đầu làm ra vẻ muốn hợp tác để khiến cha cô mất cảnh giác, rồi từ giữa đường trở tay chèn ép?
Càng nghĩ, cô càng thấy khả năng đó rất giống với con người hắn.
Mặt cô tái đi, muốn nói suy đoán của mình cho cha nghe. Cô vừa ngẩng đầu đã thấy vẻ mặt đầy lo âu của Tần Tranh.
“Ôn Cẩn?” Ôn Minh Khải gọi một tiếng.
Ôn Cẩn giật mình tỉnh lại, vội nói: “Ba, ba vào thăm Tô Yến trước đi, con đi gặp một người quen.”
Nói dứt lời cô lập tức bước nhanh về phía Tần Tranh.
Ngay ánh mắt đầu tiên, co đã nhìn thấy máu trên người hắn. Chiếc sơ mi trắng dính một mảng đỏ, chói mắt đến kinh hoàng.
“Tần Tranh.”
Ôn Cẩn từng bước tiến đến trước mặt hắn.
Trong lòng cô hoảng loạn cực độ, mắt không rời khỏi hắn: “Bên trong là ai? Cậu đưa ai đến bệnh viện?”
Tần Tranh ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt mơ hồ: “Tôi không biết cô ấy đang mang thai.”
Hắn chỉ đẩy Từ Khả một chút, sao lại thành ra nàng sinh non?
Đuôi mắt Ôn Cẩn đỏ lên, cô nghiến răng, từng chữ bật ra: “Tần Tranh, người bên trong là ai?”
“Tôi cũng không biết vì sao từ ngày nhìn thấy cô ấy, trong lòng tôi luôn nghĩ đến cô ấy, chỉ muốn ở cạnh cô ấy. Vừa rồi đến phim trường, thấy cô ấy tôi liền không kiềm được.” Tần Tranh mệt mỏi day trán.
“Tôi không định làm gì cả, chỉ muốn ôm cô ấy một cái. Ai ngờ cô ấy phản ứng dữ dội như vậy, còn tát tôi một cái.”
Hắn nhìn Ôn Cẩn: “Ta thật sự chỉ nhẹ đẩy Từ Khả, tôi không biết cô ấy mang thai.”
Tay Tần Tranh hơi run. Hắn từng chứng kiến một người phụ nữ sinh non, đứa bé khi đó là con hắn, vậy mà hắn chẳng có chút cảm giác gì.
Tại sao lần này đứa trẻ không phải của hắn, mà Từ Khả sinh non lại khiến lòng hắn hoảng loạn đến vậy?
Ôn Cẩn chỉ cảm thấy cả người rơi xuống đáy vực. Bọn họ, một người hại Tô Yến què chân, một người làm mất đứa trẻ của Từ Khả.
Cô nhìn chằm chằm Tần Tranh không biểu cảm một lúc lâu, rồi xoay người bỏ đi.
Đầu cô hỗn loạn vô cùng, trong lòng có một âm thanh không ngừng vang lên: Ngăn không nổi đâu, có lẽ giống như kiếp trước. mọi chuyện rồi sẽ lại xảy ra.
Đã chết một lần.
Có lẽ chỉ khi Tần Tranh chết, Từ Khả mới thực sự thoát khỏi hắn.
Ôn Cẩn loạng choạng bước ra khỏi bệnh viện. Khi quay lại, trong túi cô đã có một con dao.
Đứng sau lưng Tần Tranh, Ôn Cẩn nhìn hắn. Đầu óc rối bời, bàn tay cầm dao bắt đầu run lên.