Chương 30: Pháo hôi gả nhầm hào môn (29)

“Chị làm gì vậy?” Kỷ Nghiêu hoảng hốt, cậu ta quên cả che giấu cảm xúc.

“Cậu bị thương trên mặt nữa.” Thời Yểu nghiêm túc đáp, tiếp tục bôi thuốc từng chút từng chút một.

Thế nhưng Kỷ Nghiêu lại cảm thấy thời gian như kéo dài vô tận. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cậu ta có thể ngửi thấy rõ mùi hương trà nhài trên người cô, cảm nhận được cả hơi thở ấm áp vương vấn trên da.

Như thể có một sợi dây vô hình, lặng lẽ kết nối với l*иg ngực bên trái.

Hầu kết Kỷ Nghiêu khẽ trượt lên xuống.

“Xong rồi.” Thời Yểu khẽ thở ra, vừa ngước lên đã chạm phải ánh mắt đang nhìn cô chăm chú của cậu ta.

Hai người lặng lẽ đối diện nhau, không ai lên tiếng.

Mãi đến khi từ bếp vang lên tiếng “tinh” báo hiệu, Thời Yểu mới giật mình hoàn hồn, nhanh chóng đứng dậy: “Đã… đã bôi thuốc xong, cậu nghỉ ngơi đi, đợi thuốc thấm đã.”

Nói xong, cô liền vội vàng xoay người đi vào bếp.

Kỷ Nghiêu nhìn theo bóng lưng có vẻ hoảng hốt của cô, đôi môi khô khốc, cảm xúc bất an chưa từng có khiến cậu ta bứt rứt không yên. Cuối cùng, cậu ta đứng dậy đi ra ban công.

Châm một điếu thuốc, Kỷ Nghiêu tựa người vào lan can, nhìn về những tòa biệt thự xa hoa trải dài trước mắt. Hồi tưởng lại những hình ảnh ban nãy, cậu ta bất giác thất thần.

Mãi đến khi điếu thuốc trên tay bị ai đó lấy đi, Kỷ Nghiêu nhíu mày, vừa định nói gì đó thì chạm phải ánh mắt không đồng tình của Thời Yểu.

“Cậu còn bị thương, đừng hút thuốc.” Cô hiếm khi tỏ ra nghiêm túc như vậy.

Kỷ Nghiêu nhìn cô, cảm xúc kỳ lạ trong lòng lại dâng lên: “Chị dâu lo cho tôi sao?” Cậu ta cố tình hỏi.

Thời Yểu chớp mắt: “Không nên lo sao?”

Kỷ Nghiêu hơi sững người.

Thời Yểu chỉ mỉm cười, lấy từ sau lưng ra một chiếc bánh nhỏ cỡ lòng bàn tay, trên đó cắm một cây nến, ngọn lửa nhỏ chập chờn trong gió, chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ của cô.

“Lần trước cậu đã dạy tôi đó.”

“Chúc mừng sinh nhật, Kỷ Nghiêu.”

Cùng với lời chúc, hệ thống cũng đưa ra thông báo: [Độ hảo cảm của Kỷ Nghiêu: 40.]

Nụ cười của Thời Yểu chân thành và rực rỡ hơn bao giờ hết.

Chiêu thức tuy cũ, nhưng có hiệu quả là được.

Còn Kỷ Nghiêu, nhìn qua ánh nến, dõi theo nụ cười rạng rỡ của cô, cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân khiến bản thân hoảng loạn.

Có lẽ, kế hoạch kéo Thời Yểu vào vòng xoáy và trả thù Kỷ Tú Bạch không cần phải kết thúc quá sớm.

Đợi đến khi không còn hứng thú nữa, đá văng cô đi cũng chưa muộn.



Kỷ Nghiêu? Kỷ Nghiêu?

Giọng nói trong trẻo, dịu dàng của người phụ nữ bỗng vang lên trong màn đêm se lạnh.

Kỷ Nghiêu giật mình hoàn hồn, có lẽ cậu ta đã nghĩ thông suốt, biểu cảm của cậu ta thư giãn hơn nhiều:

"Chị dâu?"

Thời Yểu vẫn cầm chiếc bánh kem, mỉm cười giục:

"Mau ước nguyện rồi thổi nến đi!"

Kỷ Nghiêu sững lại.

Ước nguyện?

Từ khi mẹ tái hôn, cậu ta chưa từng tổ chức sinh nhật lần nào. Giờ đây, khi nghe thấy hai chữ "ước nguyện", cậu ta lại thấy xa lạ đến bất ngờ.

Hồi lâu sau, cậu ta mới lắc đầu:

"Tôi không có nguyện vọng gì cả."

Thời Yểu ngạc nhiên mở to mắt:

"Sao con người lại không có nguyện vọng chứ? Ví dụ như mãi mãi vui vẻ, hạnh phúc..."

Mi mắt Kỷ Nghiêu rũ xuống.

Những điều ước ấy, với cậu ta mà nói, chẳng qua chỉ là một thứ xa xỉ.

"Vậy chị dâu có nguyện vọng gì không?" Cậu ta dứt khoát vứt quả khoai lang bỏng tay này cho cô.

Nghe vậy, Thời Yểu thật sự nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu:

"Nguyện vọng của tôi là..."

"Trường sinh bất lão."

Dẫu sao, trước khi tu thành đại đạo, một tiểu tiên hồ dù có tuổi thọ đến mấy ngàn năm thì vẫn sẽ già nua.

Chỉ khi tu thành thần thể, mới có thể sống thọ cùng trời đất, không chết không già.