“Kỷ Nghiêu?” Thời Yểu tò mò lên tiếng gọi cậu ta.
Kỷ Nghiêu im lặng mấy giây, rồi nhếch môi cười nhạt: “Sao, chị dâu không ở bên cạnh anh trai à?”
Thời Yểu hơi ngập ngừng một lúc, sau đó nhẹ giọng đáp: “Mấy ngày tới anh ấy phải đi công tác. Kỷ Nghiêu, xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Muộn như vậy rồi, chỉ là… cậu có thời gian không?”
Bàn tay đang cầm điện thoại của Kỷ Nghiêu siết chặt hơn: “Chị dâu có ý gì?”
Thời Yểu có chút ngại ngùng nói: “Hôm qua khi rời đi, tâm trạng của Tú Bạch không được tốt. Tôi muốn nhân lúc anh ấy đi công tác, chuẩn bị một bất ngờ cho anh ấy.”
Chuẩn bị một bất ngờ.
Kỷ Nghiêu lắng nghe những lời lẽ xa lạ đó, trong lòng chỉ còn sự không cam tâm.
Trong khi cậu ta đang ở vào thời điểm chật vật nhất, thì Kỷ Tú Bạch lại có thể nhận được một món quà bất ngờ.
“Kỷ Nghiêu?”
Kỷ Nghiêu hoàn hồn, ánh mắt u ám phản chiếu trên tấm kính cửa sổ sát đất, phản chiếu những vết thương trên gương mặt cậu ta. Giọng nói lại cố tình trở nên dịu đi: “Hôm nay e là không…”
Lời còn chưa dứt, l*иg ngực đột nhiên nhói đau, một luồng mùi máu tanh dâng lên nơi cổ họng, khiến cậu ta không nhịn được mà ho khan mấy tiếng. Cơn đau từ khóe môi bị rách theo đó cũng lan ra, cậu ta khẽ hít vào một hơi.
“Kỷ Nghiêu, tôi nghe thấy gì đó không đúng… Cậu bị thương rồi à?” Giọng Thời Yểu trong điện thoại mang theo vẻ lo lắng.
“Không có.” Kỷ Nghiêu gần như lập tức phủ nhận, chỉ là giọng nói vẫn còn khàn đặc. Cậu ta điều chỉnh hơi thở một lúc lâu, rồi mới tiếp tục nói: “Tôi không sao.”
Nói xong, không chờ Thời Yểu lên tiếng, cậu ta liền cắt ngang: “Chị dâu nói xem, muốn chuẩn bị bất ngờ gì cho anh trai?”
Thế nhưng đầu dây bên kia lại trở nên im lặng. Vài giây sau, Thời Yểu bỗng dưng hỏi một câu chẳng liên quan: “Cậu đang ở gần Tòa nhà Thời Đại sao?”
Kỷ Nghiêu hơi nhíu mày, không hiểu ý cô. Ngay sau đó, cậu ta chợt nhận ra có lẽ là tiếng nền từ một tấm biển quảng cáo gần đó đã vô tình tiết lộ vị trí của cậu ta. Cậu ta thản nhiên đáp một tiếng, rồi tiếp tục hỏi: “Chị dâu vẫn chưa nói…”
Tiếng “tút” vang lên, cuộc gọi bị cắt đứt.
Kỷ Nghiêu vẫn cầm chặt điện thoại trong tay, nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, phản chiếu khuôn mặt đầy vết thương của mình. Một lúc sau, cậu ta bật cười tự giễu.
Vì cậu ta không thể giúp cô chuẩn bị bất ngờ cho Kỷ Tú Bạch, nên ngay cả nói chuyện cũng không muốn nói luôn à?
Bàn tay Kỷ Nghiêu siết chặt hơn. Như vậy thì cậu ta càng không thể mềm lòng được.
Giữa dòng người tấp nập dưới ánh đèn xa hoa, những kẻ qua đường đủ kiểu mọi dáng, thỉnh thoảng có người ngoái đầu nhìn chàng trai trẻ với gương mặt đẹp đẽ nhưng đầy thương tích. Trong ánh mắt họ, hoặc là tiếc nuối, hoặc là thương hại.
Kỷ Nghiêu tìm một chiếc ghế dài trong góc tối ngồi xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn về dòng người trong ánh đèn phía trước.
Cách đó không xa, từ cửa tiệm bánh ngọt, một gia đình ba người vui vẻ bước ra. Người mẹ nắm tay đứa con nhỏ, người cha cầm chiếc bánh kem trên tay.
“Hừ.” Kỷ Nghiêu bật cười lạnh, rồi rũ mắt xuống.
Không biết bao lâu sau, một tia ánh sáng chói lóa chiếu thẳng về phía cậu ta.
Kỷ Nghiêu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía nguồn sáng, nhưng chỉ thấy một mảng trắng lóa, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Tiếng cửa xe đóng lại, một bóng người mảnh khảnh từ trong xe bước ra, ngược sáng đi về phía cậu ta.
Kỷ Nghiêu đưa tay lên che ánh sáng, nhưng chẳng ích gì.
Mãi đến khi bóng dáng ấy bước nhanh đến trước mặt cậu ta, vì quá vội vã nên hơi thở còn chưa ổn định, cô cúi xuống nhìn cậu ta: “Đây là cái mà cậu gọi là không sao à?”
Kỷ Nghiêu sững sờ nhìn người phụ nữ bất ngờ xuất hiện trước mắt mình. Chiếc váy dài màu be khẽ lay động trong làn gió đêm, ánh sáng phía sau lưng cô như viền lên một quầng sáng màu vàng nhạt.