Trái lại, hệ thống cực kỳ sốt ruột: [Ký chủ, sao cô vẫn còn nhàn nhã như vậy? Vừa rồi độ hảo cảm của Kỷ Tú Bạch lại chạm mức thấp kỷ lục!]
“Ổn định lại rồi à?” Thời Yểu chậm rãi hỏi.
Hệ thống: [Không hẳn.]
“Vậy thì tốt.” Thời Yểu ăn xong bữa sáng, tao nhã lau khóe môi: “Yên tâm, vẫn còn thời gian.”
Anh ta càng giận vì bị cô lừa dối, càng chứng tỏ anh ta đã bị cô tác động đến cảm xúc. Đến khi anh ta phát hiện ra cái gọi là “sự thật”, thì trong lúc áy náy, độ hảo cảm dành cho cô sẽ dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hệ thống im lặng nghe giọng điệu đầy tự tin của cô, ngừng một lúc rồi hỏi: […Vậy bây giờ cô định làm gì?]
Thời Yểu khẽ nhướng mày: “Người lớn đi rồi, chẳng phải vẫn còn người nhỏ sao?”
Hệ thống: […]
…
Kỷ Nghiêu lại cãi nhau với mẹ.
Người cha dượng đáng khinh của cậu ta lại một lần nữa uống say bí tỉ ở chốn làng chơi. Đến tối về nhà, ông ta liền trút hết cơn giận lên mẹ cậu ta. Kỷ Nghiêu lao đến che chắn trước mặt bà, định đánh trả, nhưng lại bị mẹ giữ chặt lấy cánh tay.
“Kỷ Nghiêu, nếu con đánh ông ấy, sau này mẹ con ta còn có thể đứng vững trong gia đình này, còn có thể tiếp tục tồn tại trong giới thượng lưu được không?”
Mẹ cậu ta đã nói thế đấy.
Nắm đấm của gã đàn ông trung niên giáng thẳng lên người cậu ta, trong khi người cậu ta cố gắng bảo vệ lại ngăn cản cậu ta phản đòn.
Mãi đến khi kẻ đó mệt đến mức ngã lăn ra sàn như một đống bùn nhão, Kỷ Nghiêu mới phun ra một ngụm máu, nâng tay lau khóe miệng rồi đứng dậy, không nói một lời mà rời đi.
Bước đi giữa trung tâm thành phố phồn hoa, Kỷ Nghiêu không tìm được đích đến, cứ thế lang thang vô định.
Mãi đến khi đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, cậu ta chợt dừng bước, qua lớp kính trong suốt của cửa sổ sát đất, lặng lẽ nhìn chiếc bánh đang quay chậm dưới ánh đèn.
Có lẽ ngay cả mẹ cậu ta cũng đã quên mất, hôm nay là sinh nhật của cậu ta.
Cậu ta bật cười chế giễu bản thân, quay đầu đi, định tiếp tục bước về phía những ánh đèn xa hoa, trụy lạc của phố thị. Nhưng ngay lúc ấy, đôi chân cậu ta lại cứng đờ khi nhìn thấy người trên màn hình lớn phía trước.
Trên màn hình là tin tức về Kỷ Tú Bạch tham dự một hội nghị thương mại. Anh ta được bao quanh bởi những nhân vật tầm cỡ, đứng ở vị trí trung tâm, khoác lên mình bộ vest chỉnh tề, cao quý không ai sánh bằng.
Còn cậu ta thì vẫn đang lún sâu trong vũng lầy.
Kỷ Nghiêu không khỏi nhớ đến mấy ngày trước, khi cậu ta đến trung tâm thương mại gần đó để mua rượu, đã vô tình bắt gặp một cảnh tượng—
Kỷ Tú Bạch và Thời Yểu cùng nhau đi dạo phố. Suốt quãng đường, Thời Yểu luôn nở nụ cười dịu dàng hơn bao giờ hết. Họ mua rất nhiều thứ, phần lớn đều là đồ đôi.
Mỗi khi chọn xong một món đồ, Thời Yểu lại quay về phía Kỷ Tú Bạch, vừa e thẹn vừa vui vẻ nói gì đó.
Còn cậu ta thì chỉ có thể đứng nhìn họ sóng vai bên nhau, tạo thành khung cảnh đẹp đẽ hạnh phúc.
Dựa vào đâu mà mọi điều tốt đẹp trên đời này đều rơi vào tay Kỷ Tú Bạch?
Người đàn ông này lạnh lùng như vậy, ngay cả trong chuyện tình cảm cũng giành phần thắng hơn thua với cậu ta.
Nắm tay Kỷ Nghiêu siết chặt, vết thương trên mu bàn tay dường như lại nứt ra, những giọt máu ấm nóng rỉ ra từ khe rách đó.
Đúng lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông.
Dây thần kinh căng cứng của Kỷ Nghiêu thả lỏng hơn một chút. Một lúc lâu sau, cậu ta mới lấy điện thoại ra, ánh mắt dừng lại trên cái tên hiển thị trên màn hình.
Thời Yểu.
Sau một hồi do dự, Kỷ Nghiêu mới ấn nút nghe nhưng không mở miệng.