Điều khiến anh ta bất ngờ là trong phòng khách không có ai, chỉ có ánh đèn vàng dịu nhẹ lặng lẽ tỏa sáng.
Kỷ Tú Bạch nhíu mày, vừa định gọi quản gia thì nhận ra điều gì đó, liền chậm rãi bước xuống cầu thang.
Trên chiếc sô pha màu đen vốn lạnh lẽo, giờ đây xuất hiện thêm mấy chiếc gối ôm lông mềm màu nhạt.
Trên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh buốt, có một chiếc bình sứ trắng tinh xảo, những bông hoa nhài bên trong đã được thay mới, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ.
Ở lối vào, đôi dép đôi màu xanh được xếp ngay ngắn bên ngoài, như đang chờ chủ nhân của chúng trở về.
Trên kệ trưng bày, hai bức tượng sứ nhỏ đứng đối diện nhau một cách thân mật—đó chính là “hai tượng người nhỏ” mà Thời Yểu từng nói là giống họ.
Còn bên cạnh kệ tủ TV là một bức ảnh chụp chung. Chính là tấm ảnh cô đứng đối diện anh, vươn tay nâng khóe môi anh lên.
Rõ ràng trông vẫn giống như trước, nhưng dường như có điều gì đó đang âm thầm thay đổi.
Khoảnh khắc ấy, Kỷ Tú Bạch bỗng nghĩ, có lẽ đến lúc đó… cũng không nhất thiết phải vứt hết những thứ này đi.
Đột nhiên, trong bếp vang lên âm thanh của mảnh sứ vỡ va vào nhau, đôi mắt Kỷ Tú Bạch hơi trầm xuống, nhanh chóng bước lên trước. Nhưng khi đến nơi, anh chỉ thấy quản gia đang dọn dẹp một chiếc cốc bị vỡ.
“Quản gia? Sao lại là ông?” Kỷ Tú Bạch hỏi.
Quản gia vội đáp: “Vừa nãy, khi tiếng sấm vang lên, cô Thời sơ ý làm rơi cốc nước. Sau đó, cô ấy đã về phòng nghỉ ngơi rồi.”
Về phòng rồi sao?
Kỷ Tú Bạch trầm ngâm giây lát, rồi xoay người đi lên lầu.
Cửa phòng của Thời Yểu không khóa. Kỷ Tú Bạch gõ vài lần nhưng không có ai đáp lại. Anh ta do dự giây lát, rồi lặng lẽ đẩy cửa bước vào.
Trong phòng ngủ không bật đèn, bóng tối bao trùm khắp nơi. Tiếng sấm trầm đυ.c vang vọng, khiến lòng người vô thức bất an.
Đợi đến khi đôi mắt dần thích nghi với bóng tối, Kỷ Tú Bạch định lên tiếng gọi Thời Yểu, nhưng đúng lúc này, một tia chớp lóe sáng, anh liền nhìn thấy một bóng dáng gầy gò ngồi co ro trên giường. Cô ôm lấy đầu gối, hai tay bịt chặt lấy tai, cả người cuộn lại thành một nhúm tròn nhỏ bé.
“Yểu Yểu?” Kỷ Tú Bạch cất giọng gọi.
Bóng người kia khẽ run lên như thể bị giật mình.
Kỷ Tú Bạch bật đèn, lúc này mới thấy rõ, bàn tay của Thời Yểu đang vô thức run rẩy.
Ánh mắt Kỷ Tú Bạch thoáng hiện vẻ phức tạp.
Xem ra, “tâm bệnh” của cô là thật.
“Yểu Yểu, là anh đây.” Kỷ Tú Bạch sải vài bước đến bên giường. Không rõ là vô tình hay cố ý, giọng nói của anh ta dịu dàng hơn trước rất nhiều.
Thời Yểu dường như cuối cùng cũng nghe thấy động tĩnh. Cô đang co ro vùi măt vào khuỷu tay, nay từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe, chỉ còn nỗi sợ hãi và hoảng loạn.
Kỷ Tú Bạch khựng lại, vừa định đưa tay đỡ cô thì bất ngờ thấy Thời Yểu dang rộng hai tay, ôm chặt lấy anh ta.
Cô tin tưởng anh ta hết lòng.
Toàn tâm toàn ý tin tưởng anh ta.
Như thể lúc này, anh ta là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa cơn sóng dữ, là cứu rỗi duy nhất của cô trên thế gian này.
[Hệ thống: Độ hảo cảm của Kỷ Tú Bạch +10.]
Trên khuôn mặt giấu trong lòng anh ta, đuôi mày Thời Yểu khẽ nhếch lên, gần như không thể nhìn ra bằng mắt thường.
Dù là kẻ được ông trời ưu ái đến đâu, cũng cần có cảm giác bản thân là duy nhất—cảm giác “được cần đến”.
“Tú Bạch…” Thời Yểu run run cất giọng.
Cơ thể Kỷ Tú Bạch cứng đờ trong vài giây.
Giọng cô mang theo chút nghẹn ngào, xen lẫn ấm ức, khiến l*иg ngực anh ta bất giác căng lên, khẽ “ừ” một tiếng.
Thời Yểu tiếp tục nói nhỏ: “Tối nay… anh đừng đi có được không?”
Cánh tay đang ôm lấy cô của Kỷ Tú Bạch căng cứng, một lúc lâu sau mới gật đầu.