Kết quả cuối cùng của buổi biểu diễn văn nghệ là do ban giám hiệu chấm điểm.
Sau mỗi tiết mục, điểm số cơ bản đều đã được định xong, nên khi màn trình diễn cuối cùng kết thúc, chưa đầy năm phút sau liền có kết quả.
Bước chân lên sân khấu có phần vội vã, không thể phủ nhận rằng lúc này Chu Lạc Lạc có chút bối rối —— nhưng không phải vì kết quả cuộc thi.
Cô chưa từng nghĩ có một ngày bản thân lại rơi vào cảnh “bỏ chạy trong hoảng loạn”.
Chu Lạc Lạc vốn tưởng rằng mình có thể giả vờ điếc, giả vờ mù cho đến ngày rời đi, nhưng sự việc lại phát triển ngoài dự đoán.
Rất lâu trước đây, cô từng đọc được một câu trên mạng "Tình cảm thật lòng là thứ không thể nào che giấu được".
Nhưng mãi đến ngày hôm nay, cô mới thực sự hiểu được ý nghĩa của câu nói ấy.
Anh không thể kìm nén, mà cô cũng thật sự không thể giả vờ như không thấy.
Chu Lạc Lạc đứng yên trên sân khấu, khẽ ngẩng đầu lên. Ánh đèn chói lọi khiến cô hơi choáng váng, mãi một lúc lâu mới lấy lại được tinh thần.
“Vậy tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu công bố kết quả chung cuộc của đêm văn nghệ hôm nay!” Người dẫn chương trình cầm micro, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết, cố gắng khiến bầu không khí trở nên hồi hộp.
Mà Chu Lạc Lạc mặc dù đứng giữa đám đông, nhưng lại chẳng có chút nhập tâm nào. Hàng mi cô khẽ rũ xuống, như đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
“Xì... lại bắt đầu giả vờ rồi.”
Giọng điệu quen thuộc, châm chọc vang lên bên tai. Chu Lạc Lạc hờ hững liếc sang, là nữ sinh ngu ngốc ban nãy.
“Xin chúc mừng các bạn học sinh lớp 10A5 đã đạt giải ba trong cuộc thi tối nay!”
Ngay sau đó, dưới sân khấu vang lên tràng pháo tay nồng nhiệt. Chu Lạc Lạc cũng theo đó vỗ tay, nhìn nhóm học sinh đang reo hò phía xa, ánh mắt thoáng lên ý cười nhạt.
“Cậu đoán xem lần này giải nhất là của cậu, hay của tôi?”
Tiếng ruồi bọ vo ve lại vang lên bên tai. Chu Lạc Lạc thực sự rất muốn hét vào mặt đối phương một câu "im miệng". Cả ngày rảnh rỗi không có việc gì, cứ thích làm phiền người khác, thật là mệt chết đi được.
Nhưng bao nhiêu năm được dạy dỗ khiến cô không thể hạ mình đôi co với kẻ nhỏ nhen như thế, làm như vậy chỉ hạ thấp bản thân.
Bị Chu Lạc Lạc phớt lờ, Vương Thiến suýt nữa tức đến mức nhảy dựng lên. Cả đời cô ta chưa từng bị ai sỉ nhục như vậy!
Nhưng vì đang ở trên sân khấu, đứng trước bao nhiêu người, cho nên cô ta chỉ có thể ép mình mỉm cười, nuốt cơn tức vào lòng, thầm nghĩ đợi đến lúc công bố kết quả, để xem ai mới là người chiến thắng.
Thế nhưng ngay khi cô ta còn đang đắc ý, lại đột nhiên nghe thấy tên mình.
“Xin chúc mừng Vương Thiến và các bạn trong lớp đã mang đến màn nhảy K-pop tuyệt vời, giành giải nhì trong cuộc thi hôm nay!”
Nụ cười trên môi cô ta chợt biến mất, khuôn mặt đông cứng như tượng.
Chu Lạc Lạc đứng bên cạnh, nhìn biểu cảm “như vừa nuốt phải thứ khó nói” của cô, không nhịn được mà “phụt” cười khẽ.
Thật lòng mà nói, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đoạt giải, nhất hay nhì đều không nằm trong dự tính của cô
Nhưng khi nghe thấy cái giọng điệu kiêu căng ban nãy của Vương Thiến, rõ ràng đối phương rất tự tin, cho rằng giải nhất đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Không ngờ tới vả mặt lại đến nhanh như gió lốc.
“Tôi không biết giải nhất có phải của tôi hay không, nhưng chắc chắn giải nhì là của cậu rồi.”
Chu Lạc Lạc mỉm cười, vừa vỗ tay theo mọi người, vừa thuận miệng thêm một câu: “Vương Thiến, mau lên nhận giải đi.”
Các bạn học đứng bên cạnh không ngừng thúc giục, còn lời nói của Chu Lạc Lạc lại chẳng khác nào đang cười nhạo cô ta.
Giải nhì? Sao có thể chỉ là giải nhì!
Rõ ràng màn trình diễn của bọn họ hoàn hảo đến thế, bầu không khí dưới sân khấu cũng náo nhiệt như vậy. Năm ngoái bọn họ là quán quân, sao năm nay lại có thể...
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, người dẫn chương trình thấy Vương Thiến vẫn đứng ngây ra đó, bèn không nhịn được mà gọi thêm một tiếng: “Bạn học Vương Thiến?”
Trong mắt cô ta thoáng qua một tia âm u, nhưng chỉ một giây sau, trên gương mặt đã nở nụ cười rạng rỡ nhất, xen lẫn cả vài phần vui mừng.
Hai mắt Vương Thiến ngấn nước, tay đưa lên che miệng, vẻ mặt ngỡ ngàng không dám tin.
Chu Lạc Lạc chứng kiến thấy tốc độ “đổi mặt” của cô ta, thì khẽ nhướng mày, cô thầm cảm khái trong lòng: Đúng là cao thủ ẩn trong dân gian, giải thưởng Oscar không trao cho cô ta thì quả thật đáng tiếc.
Hai phút sau, Vương Thiến ôm giấy khen quay lại chỗ cũ, bước chân hơi lùi về sau, ẩn mình giữa đám đông.
Nụ cười ngọt ngào trên mặt trong khoảnh khắc không ai nhìn thấy bỗng tắt ngấm, đôi mắt ánh lên tia độc ác, gắt gao nhìn chằm chằm vào Chu Lạc Lạc phía trước, không cam lòng mà nói: “Đừng vội đắc ý quá sớm.”
Chu Lạc Lạc đương nhiên nghe thấy giọng nói của cô ta. Không thể phủ nhận, khả năng giả vờ của cô gái này quả thật cao hơn cô một bậc.
Người xung quanh nhiều như vậy, nhưng giọng nói của đối phương lại được khống chế rất vừa phải.
Cô dĩ nhiên nghe rõ từng chữ khıêυ khí©h ấy, nhưng những người khác lại chẳng ai nhận ra điều bất thường.
Trên thực tế, Chu Lạc Lạc hoàn toàn không hiểu mình rốt cuộc đã chọc giận Vương Thiến ở chỗ nào, khiến đối phương cứ hết lần này đến lần khác tới gây khó chịu, đuổi cũng chẳng đi, mà đáng ghét nhất là còn cực kỳ thích tự thêm kịch bản cho mình.
Cô vừa rồi có chút biểu hiện nào gọi là “đắc ý” đâu chứ? Là điều gì khiến cô ta sinh ra ảo tưởng ấy vậy?
“Tiếp theo sẽ là giải thưởng mà tất cả chúng ta mong đợi nhất, giải nhất!”
Âm nhạc nền vang lên đúng lúc, khán giả dưới sân khấu cũng bắt đầu xôn xao.
Trong lúc Chu Lạc Lạc còn đang nghĩ xem lát nữa kết thúc phải trốn Hạ Giai Thành thế nào, thì một luồng ánh sáng trắng chói lóa bất ngờ chiếu thẳng xuống người cô.
Cô khẽ sững người, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy giọng người dẫn chương trình phấn khích vang lên: “Xin chúc mừng bạn học Chu Lạc Lạc đại diện cho lớp 11A2, đã giành được giải nhất trong buổi biểu diễn văn nghệ lần này!”
Giải nhất?
Chu Lạc Lạc hơi hé môi, trong lòng dấy lên cảm giác khó tin.
Giải nhất là cô ư? Sao có thể chứ...
Có lẽ vì quá mức kinh ngạc, nên Chu Lạc Lạc không hề nhận ra ánh mắt độc ác của người nào đó phía sau lưng mình.
Từ kinh ngạc đến bình tĩnh chỉ vỏn vẹn hai giây. Nhiều năm được dạy dỗ khiến cô chưa từng thất thố giữa chốn đông người.
Chu Lạc Lạc khẽ mỉm cười với toàn bộ khán giả phía dưới, không chút kiêu ngạo, chỉ toát lên vẻ điềm đạm và tự tin của người chiến thắng.
Thế nhưng, ngay khi cô chuẩn bị bước về phía người dẫn chương trình...
Phía sau bỗng vang lên một tiếng hét chói tai: “Cẩn thận!”
Ngay sau đó, lưng cô bị ai đó đẩy mạnh, cơ thể lập tức mất trọng tâm, ngã nhào xuống đất.
Chu Lạc Lạc dường như nghe thấy tiếng la hét hỗn loạn xung quanh, có người gọi tên cô, cũng có người kêu tên Vương Thiến.
Nhưng khi cơ thể chạm đất, tất cả những âm thanh ồn ào ấy dường như biến mất, chỉ còn lại hơi thở nặng nề và dồn dập của chính cô.
Tựa như có ai đó bóp chặt cổ họng, cảm giác nghẹt thở quen thuộc khiến cô lại rơi vào nỗi sợ hãi cận kề cái chết.
Bệnh hen suyễn của cô tái phát, mà thuốc cô luôn mang theo lại không có bên mình.
Tầm nhìn dần trở nên mơ hồ, trong lúc ấy, dường như cô thấy mọi người đang chạy về phía mình —— ai nấy đều hoảng sợ, lo lắng, nhưng không ai dám tùy tiện tiến lại gần...
Trước mắt dần dần trắng xóa, ngay giây phút mọi thứ hoàn toàn biến mất, Chu Lạc Lạc dường như thấy một thiếu niên xuyên qua đám đông, chạy thẳng đến bên mình.
Trước khi mất đi ý thức, cô không nhịn được mà thầm mắng trong lòng: Hạ Giai Thành, cậu đúng là đồ ngốc.