Ánh mắt lúng túng, biểu cảm cứng nhắc, căng thẳng —— tất cả đều nói lên tâm trạng lúc này của thiếu niên. Nhưng hết thảy, Chu Lạc Lạc đều làm như không thấy.
“Tôi thấy cậu biểu diễn xong rồi, nên qua đây đưa cho cậu cái này.” Hạ Giai Thành mím môi, cố tỏ ra bình tĩnh mà lấy từ túi ra một lọ dầu hoa hồng và hai tấm huy chương, đưa đến trước mặt cô.
Ánh mắt Chu Lạc Lạc rơi xuống hai tấm huy chương, thoáng dừng lại, môi khẽ mấp máy, mấy giây sau mới nói: “Lát nữa tôi còn phải lên sân khấu.”
Hạ Giai Thành vò tóc, lúc này mới chợt nhớ ra cuối buổi còn có lễ trao giải.
Trong lòng bỗng dấy lên một cơn bực bội, anh biết mình không nên quá nóng vội, nhưng thật sự anh chẳng thể đợi được nữa.
Sau khi xem xong phần biểu diễn của cô, trong lòng Hạ Giai Thành cứ có cảm giác hoảng loạn, như thể nếu không nắm lấy ngay bây giờ, anh sẽ vĩnh viễn mất đi cô vậy.
Vì thế, Hạ Giai Thành mới vội vàng chạy đến hậu trường, đưa cho Chu Lạc Lạc món đồ này, chỉ để chứng minh rằng giữa bọn họ vẫn còn mối liên hệ nào đó.
Khoảng cách giữa sân khấu và khán đài, đến giờ nghĩ lại anh vẫn thấy tim mình nặng trĩu. Trước đây, anh chưa bao giờ sợ hãi điều gì. Nhưng bây giờ, chỉ vì những cảm xúc hỗn loạn này, anh lại cảm thấy run rẩy.
“Vậy cậu cầm theo nó về phòng thay đồ, xong rồi hẵng lên sân khấu...”
Sự cố chấp của Hạ Giai Thành khiến cô không thể tìm được lý do nào để từ chối, chỉ biết im lặng, đứng đó nhìn anh.
Cũng chính sự im lặng ấy đã khiến trái tim Hạ Giai Thành dần dần rơi vào vực sâu...
Dòng máu từng vì cô mà sôi sục, giờ phút này lại dần nguội lạnh. Hạ Giai Thành có lẽ đã cảm nhận được điều gì đó, nhưng kết quả này đối với anh mà nói quá tàn nhẫn.
Anh không muốn chấp nhận, không muốn đối mặt! Trong đầu điên cuồng nghĩ ngợi, ngay lúc anh đang cố gắng tìm cho cô một lý do nào đó, thì đột nhiên nghe thấy cô nói: “Cậu đem đồ về đi.”
Ngón tay siết chặt lấy lọ dầu hoa hồng và huy chương, gương mặt Hạ Giai Thành dần tối lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt cô, như muốn tìm ra một kẽ hở trong vẻ lạnh nhạt kia.
Nhưng một phút trôi qua...
Thật nực cười, trước đây, anh chỉ cần liếc qua là có thể biết được cô đang cười thật hay giả, còn bây giờ lại chẳng thể nào phân biệt nổi.
“Ý cậu là gì?” Giọng anh khàn khàn, bình tĩnh đến lạ, nhưng chỉ có chính Hạ Giai Thành mới biết, để giữ được sự bình tĩnh này, anh đã phải cố gắng đến mức nào.
“Sao? Cậu thấy giải nhì không xứng à? Ở đây chẳng phải còn có một tấm huy chương vàng sao?”
Cô rũ mắt xuống, hàng mi khẽ run, vài giây sau lại bất ngờ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt nóng rực của anh, lạnh giọng nói: “Đó là vinh dự của cậu, tại sao phải đưa cho tôi?”
Giọng điệu lạnh lùng, ánh mắt thờ ơ, gương mặt dửng dưng, một loạt hành động ấy như lưỡi dao đâm thẳng vào tim Hạ Giai Thành.
“Rầm!” một cái, thiếu niên cuối cũng cũng không kiềm nén được cảm xúc mà đá mạnh vào chiếc thùng rác ở gần đó.
Âm thanh chói tai vang vọng khắp hành lang trống rỗng. Ngay sau đó, Hạ Giai Thành khẽ cười khẩy, cúi đầu, tầm mắt hai người giao nhau ở khoảng cách cực gần, thậm chí có thể thấy rõ hàng lông mày ẩn chứa đầy sự bực bội và u ám của anh.
“Chu Lạc Lạc, cậu mẹ nó đúng là giỏi giả vờ. Tại sao phải đưa cho cậu, chẳng lẽ trong lòng cậu thật sự không biết à?”
Những lời thô tục tuôn ra khiến Chu Lạc Lạc không khỏi cau mày: “Hạ Giai Thành, cậu không thể nói chuyện cho tử tế được à?”
Một câu nói khiến cơn giận trong lòng thiếu niên lập tức bùng lên tới đỉnh điểm!
Trong đầu Hạ Giai Thành không nhịn được mà chửi thầm một tiếng “mẹ nó!”, miệng lại định tuôn ra thêm một tràng lời thô tục, nhưng ngay khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của cô, anh liền im bặt.
Buồn cười chính là anh sợ rồi.
Cô ghét anh nói tục, mà hiện tại anh cũng bắt đầu sợ phải làm điều cô ghét.
“Tôi chỉ muốn hỏi cậu, câu đó rốt cuộc có ý gì?”
“Có ý gì cậu không hiểu sao?” Chu Lạc Lạc hỏi ngược lại.
Nghe thấy câu nói ấy, cổ họng Hạ Giai Thành nghẹn lại, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác buồn cười khó tả.
Hiểu, làm sao mà không hiểu được chứ?
Cô không thích anh, rõ ràng đến thế rồi, thế mà anh còn cố chấp hỏi đi hỏi lại để làm gì nữa?
Thì ra cảnh tượng trên sân vận động hôm ấy không phải ảo giác, cô thật sự đang tránh né anh. Cô đã nhận ra tình cảm của anh, cho nên mới tránh né anh!
Tại sao? Bị anh thích thì nhục nhã lắm sao? Anh có điểm nào không tốt à?
Nếu thật sự không được, cô thích kiểu người thế nào, anh có thể thay đổi mà! Anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô... Cô vừa bảo đừng nói tục, chẳng phải anh đã không nói nữa rồi sao?
Anh sẽ ngoan mà...
Thế nhưng hết thảy những lời nói đó, Hạ Giai Thành cũng chẳng thể nào nói ra được.
Chút tự trọng mong manh còn sót lại trong lòng anh, đang cố gắng che đi sự hèn mọn nơi sâu thẳm trái tim.
“Vậy cậu cầm lấy lọ dầu này đi.”
Vài giây sau, anh cất hai tấm huy chương vào túi, hơi cúi đầu xuống, ngoan cố chìa lọ dầu ra trước mặt cô.
Ở nơi mà Hạ Giai Thành không thấy được, Chu Lạc Lạc khẽ ngừng thở, mọi cảm xúc đều giấu kín trong đáy mắt. Cuối cùng, cô vẫn lạnh lùng nói: “Không cần.”
Ngay giây sau, tiếng người dẫn chương trình vang lên từ sân khấu, thông báo lễ trao giải sắp bắt đầu.
Chu Lạc Lạc không chút do dự vòng qua anh, quay người đi thẳng về phía sân khấu, để lại mình Hạ Giai Thành đứng nguyên chỗ cũ, bàn tay nắm chặt lọ dầu hoa hồng mỗi lúc một chặt hơn...