So với việc đối diện với chính mình, có người lại muốn trút bỏ sự ghen ghét lên người khác.
“Giả vờ cái gì chứ? Ở đây chỉ có hai chúng ta thôi. Cậu cứ luôn duy trì cái vẻ thanh cao trong sáng đó, không mệt sao?”
Sự ác ý trong giọng nói của đối phương càng lúc càng rõ ràng, biểu cảm không hề che giấu ấy khiến Chu Lạc Lạc hơi nhướng mày, trong mắt thoáng qua chút khó hiểu, rồi lại dần tắt đi.
Cô vốn nghĩ người này ít ra cũng có chút đầu óc, nào ngờ mới nói được vài câu đã lộ rõ sự nông cạn, chẳng giữ nổi bình tĩnh.
Dường như không muốn lãng phí thêm thời gian vào chuyện này, Chu Lạc Lạc chậm rãi đưa tay vén tóc, mỉm cười nhàn nhạt: “Xin lỗi, cậu là ai?”
“...”
Không khí lập tức trở nên lúng túng, vẻ ngạo mạn trên mặt Vương Thiến trong thoáng chốc bỗng nứt toác.
“Cậu!”
Nhìn thấy đối phương có vẻ muốn động thủ, ánh mắt Chu Lạc Lạc đột nhiên tối sầm lại, khóe môi vẫn mang theo ý cười, nhưng lại chẳng còn chút ấm áp nào.
Bàn tay Vương Thiến vừa giơ lên bỗng cứng đờ giữa không trung... Không biết vì sao, ngay khoảnh khắc đối diện với đôi mắt ấy, một luồng lạnh lẽo từ tận đáy lòng dâng lên khiến cô ta theo bản năng ngừng lại.
Tim chợt run lên bần bật, Vương Thiến không kiềm được mà nuốt nước bọt.
Ánh mắt của cô gái trước mắt này thật sự quá mức lạnh lùng, trong ấy mang theo sự kiêu ngạo bẩm sinh, khiến cô ta cảm thấy mình chẳng khác nào một tên hề đang nhảy nhót...
Lòng tự trọng bị đả kích chưa từng có, lúc này Vương Thiến chỉ hận không thể xé rách khuôn mặt kia của Chu Lạc Lạc —— Nhưng dù có hận đến mấy, cô ta vẫn không thể nào ra tay nổi.
Đột nhiên, Chu Lạc Lạc khẽ bật cười lạnh, như thể đang chế giễu sự nhút nhát của đối phương.
Ngọn lửa trong lòng Vương Thiến càng lúc càng cháy dữ dội hơn, nhưng cho dù vậy, cô ta vẫn không dám ra tay.
Nỗi sợ hãi sâu thẳm trong tim khiến Vương Thiến chẳng dám hành động liều lĩnh... Phải, cô ta thừa nhận —— bản thân sợ rồi, là sợ đến mức run rẩy.
Vài giây sau, bàn tay vẫn đang lơ lửng giữa không trung chậm rãi siết chặt lại, cuối cùng buông xuống đầy tức tối.
“Chu Lạc Lạc, cậu giỏi lắm!”
Chu Lạc Lạc nhìn người trước mặt hùng hổ chỉ tay vào mũi mình, rồi xoay người bỏ đi, dáng vẻ trông rất kiêu ngạo.
Nhưng trong mắt Chu Lạc Lạc, những hành động đó trông vô cùng lố bịch, thoạt nhìn chẳng khác gì một kẻ ngốc.
Cô cảm thấy thật nhàm chán, thậm chí còn có chút muốn trợn mắt.
Nhưng nghĩ đến việc hành động như vậy không hợp với hình tượng của mình, Chu Lạc Lạc đành kìm lại cơn bực bội, sau đó ung dung cất bước về phía phòng nghỉ.
Trên thực tế, nữ sinh ban nãy có nói đúng một câu —— Khi ra ngoài, cô rất để ý đến hình tượng bản thân. Những hành vi không thục nữ như thế này, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ làm trước mặt người khác.
Chu Lạc Lạc hơi ngẩng đầu lên, thầm nghĩ mặc dù hành vi của nữ sinh đó có phần ấu trĩ, nhưng nhớ đến dáng vẻ “tức đến nghiến răng nghiến lợi lại chẳng thể làm gì” của đối phương trước khi rời đi, cô lại cảm thấy tâm trạng mình cũng tốt hơn đôi chút.
......
Đoạn đường từ sân khấu đến phòng nghỉ không xa, chỉ là phải đi lòng vòng qua vài khúc rẽ.
Phần lớn nhân viên đều tập trung ở gần sân khấu, còn những người đã biểu diễn xong thì đang tụ lại trong phòng nghỉ chờ công bố kết quả cuối cùng.
Phần biểu diễn của cô nằm gần cuối, mà những người khác biểu diễn trước, nên giờ này đều đang ở trong phòng nghỉ cả rồi.
Vì thế, khi bất ngờ bị ai đó kéo mạnh từ phía sau, trái tim cô chợt thắt lại ——
Ngay sau đó, trời đất bỗng quay cuồng, trong lúc Chu Lạc Lạc còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị ép chặt vào tường. Động tác tuy không thô bạo, nhưng lại mang theo vài phần cứng rắn.
Chu Lạc Lạc theo phản xạ muốn giãy ra, nhưng khi vừa ngẩng đầu nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc kia, trái tim đang căng lên lại dần thả lỏng, sau đó trong lòng bỗng dâng lên một cơn bực bội.
“Hạ Giai Thành! Cậu có bệnh hả?”
Bàn tay đang chống bên tai cô khẽ run lên, tư thế “chặn tường” đầy ám muội ngay lập tức bị một câu của cô phá vỡ bầu không khí.
Anh vốn định trêu cô một chút, nhưng khi bắt gặp ánh mắt vừa tức vừa ngượng của cô, liền trở nên lúng túng.
Hạ Giai Thành vội lùi nửa bước, rút tay khỏi tường, nắm chặt lại đặt lên miệng, giả vờ ho khan hai tiếng, cố che đi gương mặt đang nóng bừng cùng vành tai đỏ ửng.
Thế nhưng, từ sau khi nhận ra tình cảm của mình, khả năng “diễn xuất đạt tầm Oscar” của Hạ Giai Thành dường như tụt dốc không phanh.
Ngay cả khuôn mặt lạnh lùng bây giờ của anh cũng trở nên gượng gạo, chẳng ra dáng chút nào.
“Sao cậu lại ở đây?” Ngay lúc Hạ Giai Thành còn chưa kịp chú ý, lông mày của Chu Lạc Lạc khẽ nhíu lại, nhưng rất nhanh liền giãn ra, giọng nói cũng lạnh đi mấy phần.