Chương 42: Đố kỵ

Trong lúc Hạ Giai Thành đang ngẩn người suy nghĩ, thì tiết mục của Chu Lạc Lạc cũng đã kết thúc. Cô khẽ nâng váy đứng dậy, cúi mình thật sâu trước khán giả.

Nhà hát chìm trong tĩnh lặng vài giây, cuối cùng cũng chẳng rõ ai là người bắt đầu, tiếng vỗ tay liền vang lên, nối tiếp nhau như sóng dậy, rền vang khắp nhà hát.

Phải nói rằng kỹ thuật đánh đàn của cô là không cần bàn cãi, giọng hát cũng vô cùng dễ nghe. Tuy chưa thể sánh với ca sĩ chuyên nghiệp, nhưng màn biểu diễn này, hoàn toàn có thể gọi là hoàn mỹ.

Từ trong người Chu Lạc Lạc tỏa ra một loại khí chất khiến người khác chỉ có thể ngước nhìn, như thể quanh người luôn có một lớp hào quang đặc biệt, khiến ai nấy đều không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ.

“Anh! Anh đi đâu đấy?”

Cao Trạch còn đang vỗ tay đến rát cả lòng bàn tay, quay đầu lại thì thấy Hạ Giai Thành đang vội vã rời đi, bóng lưng có phần gấp gáp.

“Anh, lát nữa còn có lễ trao giải mà!”

Nhưng đáp lại cậu ta chỉ là tiếng vỗ tay đang vang dội khắp nhà hát...

......

Chu Lạc Lạc bước xuống sân khấu, mãi đến khi đứng vững ở dưới đài cô mới chậm rãi thở ra một hơi.

Sự nhiệt tình của khán giả bên dưới là điều cô hoàn toàn không ngờ tới. Cô vốn có lòng tin vào phần biểu diễn của mình, nhưng lại chưa từng nghĩ rằng sẽ được chào đón nồng nhiệt đến như vậy.

Vui vẻ đương nhiên là có —— dù sao dạo gần đây, mỗi tối về nhà cô đều dành ra không ít thời gian để luyện tập cẩn thận, mà sự yêu thích của các bạn học lúc này cũng coi như là sự thừa nhận cho những nỗ lực của cô.

Chu Lạc Lạc khẽ mím môi, đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc rũ xuống trán, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ cô đã không còn điều gì phải nuối tiếc ở trường này nữa rồi.

“Hừ... xem ra hoa khôi Chu của chúng ta hôm nay vui vẻ lắm nhỉ.”

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói châm chọc the thé, Chu Lạc Lạc theo bản năng nhíu mày, ánh mắt hướng về phía phát ra âm thanh.

Ngay sau đó, gương mặt mang theo vài phần oán hận của một cô gái từ trong bóng tối dần dần xuất hiện rõ ràng.

Đối phương khoanh tay trước ngực, dáng vẻ kiêu ngạo, chậm rãi đi tới với khí thế chẳng mấy thân thiện.

Chiếc áo ngắn để lộ eo cùng chân váy đen xếp ly làm nổi bật đường nét cơ thể, gương mặt được trang điểm tinh xảo mang theo nét gợi cảm vượt quá tuổi.

Đối phương quả thực rất đẹp, nhưng sự ngông nghênh và vẻ kiêu căng trên mặt lại khiến nhan sắc ấy giảm đi một nửa, thậm chí còn lộ ra vài phần phàm tục.

Chu Lạc Lạc nhìn người trước mặt, đôi mắt hơi nheo lại, trong ánh nhìn thoáng qua một tia u tối khó đoán.

“Có chuyện gì sao?”

“Ồ, quả nhiên là hoa khôi mới nổi, khí thế thật không nhỏ nha?”

Giữa hai hàng mày của Vương Thiến hơi nhíu lại, sự bình tĩnh và tự tin mà cô ta cố giữ trong nháy mắt tan vỡ khi nhìn rõ khuôn mặt của Chu Lạc Lạc ở khoảng cách gần.

Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng quả thật gương mặt của Chu Lạc Lạc hoàn mỹ đến mức khiến người khác phải ghen tị.

Trước kia, cô ta có nghe nói ở lớp tám có một học sinh mới chuyển đến, nhưng chưa bao giờ tận mắt gặp. Còn những tấm ảnh và lời bàn tán trên diễn đàn, phần lớn cô ta đều không tin.

Là con gái, cô ta hiểu quá rõ —— những tấm ảnh trên mạng kia ít nhiều cũng đã bị chỉnh sửa qua.

Trước đây cô ta cũng từng nhờ một bức ảnh mà giành được danh hiệu hoa khôi trường, nhưng chỉ bản thân cô ta mới biết —— tấm ảnh chụp "ngẫu nhiên” ấy chẳng qua là kết quả của việc tìm góc, tạo dáng và chỉnh sửa suốt nhiều tiếng đồng hồ.

Một bức ảnh thôi, ai chẳng có thể làm được —— Chẳng qua là Chu Lạc Lạc khéo hơn người khác một chút mà thôi.

Còn cái danh “bạch phú mỹ” kia, cô ta lại càng không tin. Ai mà chẳng có lòng hư vinh? Còn đằng sau sự hư vinh ấy bẩn thỉu đến đâu, chỉ người trong cuộc mới rõ.

Chẳng phải chỉ uống một ly Starbucks thôi sao? Hơn ngàn tệ, chưa biết chừng là dành dụm mấy tháng mới có. Chắc chắn là làm màu cho sang mà thôi, cô ta khinh nhất chính là loại người như vậy.

Còn về những lời đồn suốt thời gian qua, phần lớn cô ta đều chỉ cười khẩy. Mặc dù trong lòng có chút bực bội, nhưng cô ta tin chắc rằng chỉ cần thời gian trôi qua, cái danh “hoa khôi mới nổi” này rồi cũng sẽ sụp đổ.

Nhưng điều khiến cô ta không ngờ tới chính là —— học sinh chuyển trường này tham vọng lại không nhỏ? Trước thì “cướp danh hoa khôi”, sau lại giành luôn cái danh “bạch phú mỹ”, hiện tại còn dám đưa cả mũi nhọn hướng về phía Hạ Giai Thành?

Hừ... ai cho cậu ta cái gan đó chứ?

Hạ Giai Thành sao có thể để mắt đến loại người như cậu ta được? Chẳng qua chỉ là một đứa con gái giả tạo giỏi che đậy mà thôi. Hạ Giai Thành sao có thể thích một người như vậy được chứ!

Dưới sân khấu tối om không có người đi qua, mà cuộc đối đầu giữa hai người lúc này cũng trở thành một màn so kè ngầm. Bề ngoài tuy yên tĩnh, nhưng thực ra lại đang cuộn trào dữ dội.

Chu Lạc Lạc khẽ cúi đầu, hoàn toàn làm ngơ trước lời mỉa mai của đối phương.

Thành thật mà nói, người trước mắt thực sự chẳng đáng để cô mất thời gian. Chỉ là bây giờ người ta chặn ngay trước mặt, cô muốn đi cũng không được.

Huống hồ tâm trạng cô hiện tại đang khá tốt, cho nên đứng đây nhìn đối phương “trình diễn” một chút cũng chẳng sao.

“Không nói gì à? Quả nhiên là hoa khôi, lạnh lùng nhỉ...” Vương Thiến nhìn cô, mặc dù lớp trang điểm có tinh xảo đến đâu cũng không che nổi vẻ dữ tợn trên khuôn mặt lúc này.

Hôm nay khi tận mắt nhìn thấy gương mặt xinh đẹp như trong ảnh và khí chất thanh tao tự nhiên kia của Chu Lạc Lạc, đã khiến những gì cô ta từng tin tưởng bỗng lung lay.

Trong lòng Vương Thiến mơ hồ dấy lên một tia nghi ngờ: Phải chăng những gì cô ta từng cho là giả, thật ra chỉ là “tự mìng tưởng tượng”, là cái cớ mà cô ta dựng lên để che giấu sự đố kỵ của bản thân?

Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong một giây, rồi lập tức bị chính cô ta chôn vùi thật sâu. Ánh mắt Vương Thiến nhìn Chu Lạc Lạc càng thêm phần oán hận.