Thế nhưng đúng vào lúc Hạ Giai Thành vừa định ra tay, thì tiết mục nhảy nóng bỏng trên sân khấu vừa khéo kết thúc, toàn bộ ánh đèn chợt tắt đi.
Nhưng còn chưa kịp để anh xác định vị trí cái đầu chó của Cao Trạch, liền nghe thấy người dẫn chương trình trên sân khấu lải nhải một tràng giới thiệu dài dằng dặc.
Cánh tay giơ giữa không trung của Hạ Giai Thành khẽ khựng lại, mấy giây sau liền chậm rãi thu về.
Cơn buồn ngủ ban nãy lập tức tan biến, vẻ mặt của anh đột ngột trở nên nghiêm túc, thậm chí còn thoáng chút trang trọng.
Cao Trạch vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị ăn đòn, nào ngờ lại thoát được một kiếp trong gang tấc.
Cậu ta ngây người nhìn sang Hạ Giai Thành đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì bên tai chợt vang lên giọng nói chuẩn mực, tròn vành rõ chữ của người dẫn chương trình: “Tiếp theo, xin mời thưởng thức tiết mục đàn hát của bạn Chu Lạc Lạc đến từ lớp 11A8 —— ca khúc All Of Me! ”
Má ơi!
Hèn gì vừa rồi anh Hạ đột nhiên không đánh cậu ta nữa, thì ra là đến tiết mục của Chu Lạc Lạc rồi à!
Không hiểu sao, trong lòng Cao Trạch lại dâng lên chút hụt hẫng... Hừ, quả nhiên có bạn gái rồi thì quên anh em! Đàn ông đúng là đồ đại móng heo!
Giây tiếp theo, nhà hát lập tức bùng lên một trận xôn xao, tiếng reo hò vang dội bốn phía.
Mà lúc này, Hạ Giai Thành cũng nghe thấy từ mấy hàng ghế phía sau truyền đến tiếng gào thét của mấy nam sinh.
Đệt, một đám sói con, hú hét cái gì chứ! Mẹ nó, dám kêu loạn kêu trước mặt bạn gái ông à, chán sống rồi chắc?
Hạ Giai Thành có chút tức giận —— không, phải nói là tức giận đến mức nổ phổi!
Một mặt, anh cảm thấy cô gái mà mình thích được nhiều người yêu mến đáng ra nên thấy tự hào, nhưng nghĩ đến việc người con gái xuất sắc như thế sắp trình diễn trước ánh mắt của bao nhiêu kẻ khác, trong lòng anh lại dâng lên cảm giác khó chịu không sao tả nổi.
Một nỗi chua xót chợt dâng trào từ tận đáy lòng, lan đến cổ họng, đắng nghét.
Nhưng còn chưa kịp quyết định có nên xé toạc miệng mấy tên kia ra không, ánh đèn sân khấu đột ngột tắt phụt, toàn bộ nhà hát chìm vào tĩnh lặng.
Tất cả mọi người theo phản xạ đều nín thở —— Hạ Giai Thành cũng vậy.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm lên sân khấu trong bóng tối.
Tim anh đập nhanh bất thường... dường như có thể nghe thấy rõ tiếng hít thở của chính mình, hòa cùng nhịp đập với mạch máu, từng nhịp, từng nhịp một.
Đột nhiên, một luồng sáng trắng rực rỡ chiếu thẳng xuống sân khấu. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh cô gái ngồi trước cây đàn tam giác xuất hiện trong tầm mắt mọi người ——
Như một tiên nữ lạc bước vào chốn nhân gian, lại giống như một bức họa sống động bước ra từ khung tranh, yên tĩnh, mà mỹ lệ.
Một tiếng hít thở chợt vang lên, ngay sau đó là những cái vỗ tay tán thưởng của khán giả dành cho cô gái.
Vài giây sau, tiếng đàn piano vang lên giữa nhà hát im phăng phắc, theo sau đó là giọng hát trong trẻo khẽ ngân nga...
Sự rung động lan tỏa từ tận đáy lòng khiến người ta chẳng thể rời mắt.
“What would I do without your smart mouth
Drawing me in and you kicking me out
Got my head spinning, no kidding
I can’t pin you down...”
Giọng hát chuẩn Anh không hề có lấy một chút gượng gạo, khiến người ta như đang đắm chìm trong một bữa tiệc của thính giác.
Mọi cử chỉ, động tác của cô đều đẹp như một bức tranh, còn từng câu hát lại như đến từ tận sâu trong linh hồn.
Trái ngược với thân hình mảnh mai của Chu Lạc Lạc, giọng hát ấy lại mang theo sức nặng và độ dày hiếm thấy, làn hơi dài và đều đặn khiến mỗi nốt nhạc được cất lên đều mềm mại đến nao lòng, dịu dàng, nhưng không hề yếu đuối.
Những ngón tay thon dài của cô nhảy múa trên phím đàn đen trắng như dòng nước chảy.
Thỉnh thoảng khi nhắm mắt lại, ánh sáng trắng từ sân khấu chiếu lên gương mặt nghiêng tinh tế của cô gái, chiếc kẹp tóc đính kim cương phản chiếu ánh sáng lấp lánh, rực rỡ chẳng khác nào làn da trắng như tuyết của cô ——
Chói mắt, mê hoặc, khiến người ta không thể nào dời nổi ánh nhìn.
......
Ngay từ khoảnh khắc Chu Lạc Lạc xuất hiện, ánh mắt Hạ Giai Thành đã không rời khỏi người cô dù chỉ một giây.
Cũng không biết từ lúc nào, bàn tay giấu trong túi áo đã siết chặt thành nắm đấm.
Khi tiếng hát đến đoạn cao trào, lực trong tay anh càng lúc càng mạnh, móng tay bấm sâu vào da thịt, dường như chỉ có cơn đau mới giúp anh giữ được chút tỉnh táo.
Nhịp thở của thiếu niên ngắn và gấp gáp, nhìn cô gái ngồi trước cây đàn, lắng nghe giọng hát tuyệt đẹp thuộc về riêng cô.
Ban đầu Hạ Giai Thành còn cho rằng, lúc này anh đáng lẽ phải thấy vui, thấy tự hào, phải hân hoan và xúc động vì cô mới đúng...
Thế nhưng, không hiểu sao tâm trạng lúc này của anh lại hoàn toàn trái ngược với những gì từng nghĩ.
Khoảng cách giữa chỗ anh ngồi và sân khấu chưa đến trăm mét, vậy mà trong một thoáng, anh lại thấy như có một dải ngân hà ngăn cách giữa hai người, một ranh giới vĩnh viễn chẳng thể nào vượt qua được.
Chu Lạc Lạc rất đẹp, đẹp đến mức khiến trái tim anh run rẩy. Trên sân khấu, cô tỏa sáng rực rỡ, tài năng khiến người người ngưỡng mộ, nhưng trong ánh sáng ấy lại như ẩn chứa một nỗi cô đơn và xa cách khó gọi tên.
Mọi thứ trước mắt đẹp đến mức hư ảo. Người ta vẫn thường nói, thứ gì càng đẹp thì càng ngắn ngủi...
Cũng không biết vì sao, anh chợt cảm thấy bất an, cứ có cảm giác rằng một ngày nào đó, cô sẽ mọc đôi cánh, rồi bay về một nơi mà anh vĩnh viễn chẳng thể chạm tới...