Chương 40: Lạc Lạc là tên để cậu gọi sao?

Trường Dục Tài không thiếu tiền, điển hình chính là nhà hát lớn này được trang hoàng vô cùng sang trọng.

Lần này biểu diễn văn nghệ, nhà trường còn đặc biệt mời hẳn công ty bên ngoài đến dựng sân khấu, ngay cả thiết bị cũng là loại chuyên dùng cho ca sĩ, thoạt nhìn chẳng khác nào một buổi hòa nhạc nhỏ trong nhà.

Bởi vì chỗ ngồi dưới khán đài không được sắp xếp theo lớp mà theo nguyên tắc “đến trước được trước”, lại nghĩ đến việc lát nữa Chu Lạc Lạc sẽ lên sân khấu biểu diễn, Cao Trạch chẳng những đến sớm hơn hai mươi phút, mà còn uy hϊếp hai nam sinh khác, cuối cùng giành được chỗ có tầm nhìn đẹp nhất.

Cậu ta ở bên này tốn bao nhiêu tâm huyết vì anh Hạ, kết quả thì sao?

Hạ Giai Thành không những đến trễ, mà hiện tại buổi biểu diễn đã bắt đầu rồi mà anh vẫn còn thản nhiên như chẳng có việc gì...

Theo đuổi con gái lại như thế à! Con mẹ nó đúng là đồ đàn ông thẳng như thép!

Dưới ánh mắt của mọi người, Hạ Giai Thành chậm rãi bước đến hàng ghế có tầm nhìn đẹp nhất, chậm rãi ngồi xuống, anh khẽ hất mái tóc rũ trước trán, giọng điệu ngông nghênh nói: “Gấp cái gì?”

Hai nam sinh ngồi ở hàng ghế sau nghiến răng nghiến lợi nhìn Hạ Giai Thành và Cao Trạch, trong lòng thầm chửi: Rõ ràng đây là chỗ của bọn họ!!! Cướp! Đúng là một đám cướp!

Hạ Giai Thành đưa tay nhận lấy huy chương mà Cao Trạch đưa qua, nhét nó vào túi, để cùng với lọ dầu hồng hoa kia.

“Anh không sợ lát nữa lỡ mất phần biểu diễn của Lạc Lạc à?” Cao Trạch nghi hoặc hỏi.

“Sợ gì?” Hạ Giai Thành lúc này tâm trạng khá tốt, nhìn dáng vẻ ngớ ngẩn của Cao Trạch cũng không thấy chướng mắt.

Anh vốn đã hỏi thăm qua rồi, tiết mục của Chu Lạc Lạc nằm ở mấy phần cuối.

Lại nói đến việc anh chịu đến xem cái buổi biểu diễn văn nghệ vớ vẩn này chẳng phải cũng chỉ vì cô thôi sao? Mấy tiết mục phía trước anh chẳng có hứng thú gì, nhìn qua thôi cũng thấy phí thời gian... nhưng mà vì cô, có tốn chút thời gian cũng đáng.

Vài giây sau, dường như Hạ Giai Thành chợt bắt được điểm mấu chốt nào đó, anh giơ tay vung một cái tát xuống sau đầu Cao Trạch, rồi nghiến giọng mắng: “Lạc cái con mẹ cậu chứ Lạc! Lạc Lạc là tên để cậu gọi sao?”

“A a a!” Bị đánh vô cớ, Cao Trạch đau điếng, hai tay ôm lấy sau đầu, nhịn không được muốn văng tục, nhưng đối phương lại là anh Hạ, cuối cùng chỉ đành nuốt hết ấm ức vào bụng.

“Anh... vậy em gọi cậu ấy là gì? Gọi... chị dâu à?”

Chị... chị dâu?!

Nghe thấy cách gọi đầy mập mờ đó, gương mặt vốn luôn lạnh lùng của Hạ Giai Thành bỗng chốc không giữ được nữa.

May mà đèn trên đầu đều đã tắt, bóng tối giúp anh che giấu dáng vẻ lúc này.

Khuôn mặt nóng bừng, trái tim rực lửa, bàn tay trong túi nắm lấy lọ dầu hoa hồng càng chặt hơn...

“Đầu óc có bệnh à? Còn nhot như vậy mà gọi chị dâu cái gì? Có thể đứng đắn một chút được không?”

Cao Trạch: Tại sao anh Hạ lại ngày càng khó chiều như thế này chứ...

“Anh... vậy rốt cuộc em phải gọi thế nào đây?”

Vài giây sau, thiếu niên nắm tay đặt lên môi, ho nhẹ hai tiếng, rồi giả vờ bình tĩnh mở miệng: “Gọi là bạn học Chu.”

Cao Trạch: "..."

Được rồi, giờ thì ngay cả tên đầy đủ cũng không cho cậu ta gọi nữa à?

......

Đại hội thể thao và buổi biễu diễn văn nghệ là những dịp hiếm hoi để mọi người được thư giãn và giải trí sau chuỗi ngày học hành khô khan, đặc biệt là buổi biểu diễn văn nghệ.

Không cần phải tự học buổi tối mà còn được xem biểu diễn, hỏi sao không vui cho được?

So với sự phấn khích của mọi người, Hạ Giai Thành ngồi trên ghế lại ngáp ngắn ngáp dài, trông có vẻ bực bội.

Anh đã ngồi đây gần một tiếng đồng hồ, đến mức mông cũng tê rần mà vẫn chưa thấy Chu Lạc Lạc lên sân khấu nữa!

Mặc dù trước đó đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự ngồi trong nhà hát xem biểu diễn, anh lại có cảm giác muốn tua nhanh cho xong ngay lập tức...

Trình độ trình diễn của mỗi lớp không giống nhau, có cao có thấp, nhưng phần lớn đều chẳng thể khiến Hạ Giai Thành hứng thú. Bởi vì trong lòng anh hiện tại chỉ mong nhanh đến tiết mục của Chu Lạc Lạc, cho nên quãng thời gian chờ đợi phía trước liền trở nên đặc biệt dài dằng dặc.

Lại thêm một cái ngáp dài, Cao Trạch ngồi bên cạnh Hạ Giai Thành vốn dĩ còn rất phấn khởi, nhưng giờ lại bị mấy cái ngáp liên tiếp của anh Hạ làm cho mất hết hứng.

“Anh, có cần đến mức thế không? Tiết mục này cũng đâu có chán đến vậy.” Cao Trạch nói, bên tai là giai điệu nhịp nhàng của một bài hát tiếng Hàn.

Trên sân khấu, mấy nữ sinh mặc áo hở rốn và quần ngắn đang nhảy điệu Hàn thịnh hành nhất hiện nay, bầu không khí trong nhà hát lập tức bị đẩy lên cao trào.

Thế nhưng Hạ Giai Thành lại như người đang ở một thế giới khác, nội tâm và biểu cảm đều phẳng lặng như mặt hồ, thỉnh thoảng còn ngáp vài cái, hoàn toàn đối lập với vẻ phấn khích của những người xung quanh.

Anh không đáp lời, chỉ giữ nguyên dáng vẻ lạnh nhạt, gần như có thể dán thẳng hai chữ “nhàm chán” lên mặt.

“Anh, em biết là anh thích bạn học Chu, nhưng mà đàn ông chúng ta thì phải có tầm nhìn xa một chút chứ.”

Cao Trạch vừa nói, vừa chỉ vào nữ sinh đang nhảy đẹp nhất giữa sân khấu, giọng điệu mang theo chút mê hoặc: “Chính là cô gái kia, cái người uốn eo dẻo nhất ấy! Trước khi bạn học Chu chuyển tới, cậu ta chính là hoa khôi của trường mình đấy! Mặc dù nhan sắc không bằng Chu Lạc Lạc, nhưng cũng xem như là mỹ nhân rồi.”

Có lẽ do giọng điệu của Cao Trạch quá mức lả lơi, Hạ Giai Thành liếc cậu ta một cái nhạt nhẽo, rồi lại nhìn theo hướng đối phương chỉ.

Ánh mắt anh dừng trên gương mặt “cũng xem như mỹ nhân” kia chưa đến nửa giây, sau đó liền nhịn không được mà quay đầu đi, thầm càu nhàu trong lòng: Chậc, có gì đẹp mà nhìn chứ? Không phải cũng chỉ có hai con mắt, một cái mũi, thêm cái miệng sao? Nhìn kỹ còn hơi giống con chó cỏ nhà hàng xóm.

“Cậu bị mù hay đầu óc có vấn đề đấy? Lấy loại người đó ra so với Chu Lạc Lạc, là đang sỉ nhục mắt tôi hay nghi ngờ chỉ số thông minh của tôi hả?”

Lòng bàn tay hơi ngứa ngáy, Hạ Giai Thành cảm thấy chắc chắn là do Cao Trạch lại đang thiếu đòn rồi.

Không sao, đánh một trận là ổn thôi :).