Lọ dầu này là thứ mà anh phải trốn ra ngoài trường, leo tường đi mua về.
Người con gái này vừa nhìn liền biết da dẻ mỏng manh, mà sáng nay anh lại đang tức giận, ra tay tất nhiên không nhẹ.
Khi thấy cổ tay cô đỏ lên, anh sợ lát nữa sẽ bầm tím, cho nên mới vội vàng chạy ra ngoài mua lọ dầu này về, chỉ mong cô đỡ đau.
......
“Cậu nghĩ tôi yếu ớt đến thế sao?” Chu Lạc Lạc khẽ nhướng mày, rồi đưa cổ tay ra trước mặt anh, chính là cổ tay bị nắm sáng nay.
Ánh đèn trên đầu tuy mờ, nhưng Hạ Giai Thành vẫn thấy rõ làn da nơi cổ tay cô trắng mịn, vết đỏ sớm đã tan hết, không còn chút dấu vết nào.
Anh nhìn chằm chằm vào làn da trắng sáng ấy, yết hầu khẽ động, sắc mặt thoáng lúng túng.
“Vậy... vậy cậu cứ giữ lấy đi, biết đâu sau này... cần dùng đến.”
Chết tiệt! Anh đúng là đồ ngu mà! Băng qua hai con phố mới tìm được thứ này, kết quả lại chẳng cần dùng đến!
“Không cần, trả lại cho cậu.” Chu Lạc Lạc vừa nói vừa đưa lọ dầu trong tay về phía anh.
“Chậc! Bảo cậu giữ thì cứ giữ đi! Thứ mà Hạ Giai Thành tôi đã tặng, từ trước đến nay không bao giờ lấy lại." Thiếu niên cau mày, giọng điệu cứng rắn.
Không hiểu vì sao, mỗi lần bị cô từ chối, trong lòng anh lại dấy lên một cơn bực bội khó tả.
Giống như mỗi khi anh cố gắng tiến lại gần cô một chút, thì cô lại luôn dựng lên một tầng hàng rào phòng bị, đẩy hai người ra xa...
......
Nhìn vẻ mặt khó chịu và dáng vẻ gượng gạo của anh, Chu Lạc Lạc lại thấy trong lòng có chút áy náy.
Cô im lặng vài giây, rồi khẽ hỏi: “Vậy... bây giờ tôi giữ kiểu gì?”
Đúng lúc Hạ Giai Thành nghĩ rằng lọ dầu này coi như bỏ đi, giọng cô bỗng vang lên.
Ánh mắt anh sáng rực, nhìn cô gái ăn mặc chỉnh tề trước mặt, lúc này mới nhớ ra —— Một lát nữa cô phải lên sân khấu biểu diễn.
“Vậy… vậy để tôi giữ giúp cậu trước. Chờ cậu diễn xong, tôi sẽ đưa lại.” Hạ Giai Thành vừa nói xong, liền nhanh chóng nhét lọ dầu hoa hồng đỏ vào túi,
giọng điệu mang theo niềm vui không sao giấu nổi.
Nhưng chỉ một lúc sau, niềm vui ấy lại biến thành một cảm giác khác. Anh đột nhiên nhíu mày: “Khoan đã, cậu định biểu diễn tiết mục gì thế? Nhất định phải mặc... như vậy sao?”
Ban nãy anh vẫn chưa chú ý đến, bây giờ mới nhận ra. Chiếc váy hai dây trên người cô làm lộ ra một mảng lớn làn da trắng nõn, ánh sáng phản chiếu khiến mắt người hoa lên, cũng làm tim anh ngứa ngáy khó chịu.
Chu Lạc Lạc vốn đã xinh đẹp, hôm nay ăn mặc như thế này lại càng khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng vừa nghĩ đến việc vẻ đẹp ấy sắp bị phơi bày trước toàn trường, trong lòng Hạ Giai Thành liền không thể bình tĩnh nổi.
Tỷ lệ nam nữ trong trường Dục Tài gần như 1:1. Nói cách khác, lát nữa dưới khán đài ít nhất cũng có một nửa là nam sinh!
Chưa kể còn có cái tên chủ tịch hội học sinh chó chết với đội trưởng đội bóng rổ kia nữa!
Chậc, thế này chẳng phải sắp có chuyện lớn rồi sao?
“Bạn học Hạ, hình như cậu hơi lo chuyện bao đồng rồi đấy?” Chu Lạc Lạc khẽ nhướng mày, giọng điệu lạnh nhạt.
Hạ Giai Thành vừa định phản bác, nhưng khi ánh mắt chạm phải cô, lời muốn nói liền nghẹn lại trong cổ họng.
Thôi vậy, bây giờ anh vẫn chưa phải là người của cô.
Đợi thêm chút nữa... Rồi đến lúc đó, anh sẽ để cho cô biết thế nào là "lo chuyện bao đồng" thật sự!
......
“Anh! Anh đi đâu vậy hả?”
Buổi biểu diễn văn nghệ đã bắt đầu gần mười phút, nhưng nhìn dáng vẻ thong thả, ung dung của Hạ Giai Thành khi bước vào, Cao Trạch cũng sốt ruột thay cho anh!
“Đây, hai tấm huy chương anh thắng trong cuộc thi, em đã lấy giúp anh rồi.” Cao Trạch vừa nói vừa đưa huy chương cho Hạ Giai Thành.
Kể từ khi biết anh Hạ nhà mình có ý với Chu Lạc Lạc, Cao Trạch quả thực lo đến nát cả ruột.
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên trong hơn mười năm qua anh Hạ động lòng với một cô gái, bảo cậu ta sao không kích động, không quan tâm cho được?
Không giống như cậu ta, từ hồi mẫu giáo đã “tình trong như đã mặt ngoài còn e” với cô bé Tiểu Xuân Hoa lớp bên, chỉ là sau khi tốt nghiệp thì mất liên lạc, hai người vì hiện thực mà “chia tay”.
Nhưng rồi khi lên tiểu học, trung học, cậu ta cũng yêu không ít, đưa chủ nghĩa “thấy một người yêu một người” phát huy đến mức tận cùng.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Chu Lạc Lạc cũng vậy, Cao Trạch cảm thấy cô chính là người mà cậu ta thích nhất trong tất cả những người từng thích.
Tuy nhiên sau khi biết rõ tâm ý của anh Hạ, cậu ta liền dập tắt hoàn toàn ý nghĩ ấy trong lòng.
Nói nhảm... giữa mạng sống và tình yêu, cậu ta đương nhiên phài chọn mạng sống rồi.
Vì vậy, sau khi bị “ép buộc” hiến dâng “chân ái” của mình, Cao Trạch liền bắt đầu một lòng một dạ nghĩ cách tác hợp cho hai người họ.
Cậu ta thầm nghĩ, nếu anh Hạ nhà mình mà được tình yêu tưới tắm thì liệu tính khí có bớt nóng nảy hơn, có nể tình cậu ta là “trợ thủ” mà đối xử dịu dàng hơn một chút hay không?