Nghe được câu trả lời như mong muốn, trong mắt Hạ Giai Thành lóe lên một tia đắc ý, khóe môi anh khẽ cong, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại nhanh chóng trở về dáng vẻ thản nhiên ban đầu.
Hai người dưới ánh mắt của mọi người cùng bước ra khỏi hậu trường.
Chu Lạc Lạc cảm thấy chưa bao giờ xấu hổ đến thế. Nghĩ đến việc tất cả đều là do Hạ Giai Thành gây ra,
sắc mặt cô lạnh hẳn đi, suốt dọc đường không hề nhìn anh lấy một lần, đến cả nụ cười xã giao thường ngày cũng lười thể hiện.
Hạ Giai Thành đương nhiên biết cô đang giận, nhưng lạ thay, khi nhìn thấy đôi môi đang mím chặt của cô, anh lại cảm thấy... đáng yêu một cách kỳ lạ.
Anh đan hai tay lại, đưa lên miệng giả vờ ho, muốn che đi khóe môi đang khẽ cong lên.
Một mặt thầm khinh thường bản thân chỉ vì chút chuyện nhỏ mà vui đến vậy, nhưng mặt khác, lại mặc kệ bản thân đắm chìm trong cảm xúc đó...
Chậc... sao trước giờ anh không biết yêu đương lại thú vị thế này chứ?
Hạ Giai Thành tự tin đến mức tự cho rằng mối quan hệ giữa họ bây giờ là “yêu đương”.
Dù sao trong lòng Hạ Giai Thành, Chu Lạc Lạc sớm muộn gì cũng sẽ là bạn gái anh, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Anh hoàn toàn có niềm tin vào sức hút của bản thân —— Đẹp trai, nhà giàu, đầu óc thông minh, đánh nhau giỏi, đủ mọi phẩm chất của một "mỹ nam hoàn hảo”.
Nhìn quanh cả trường, ai có thể so được với anh? Ngoài anh ra, còn ai xứng với cô nữa?
Hạ Giai Thành bước theo sau cô, trong đầu bắt đầu tưởng tượng ra tương lai của hai người, đến nỗi ý cười trên môi không sao kìm lại được.
Mãi đến khi Chu Lạc Lạc đột ngột dừng bước, quay người lại, anh mới bị kéo về hiện thực...
Suýt nữa thì bị sặc vì bất ngờ.
“Khụ khụ khụ!”
“Cậu không sao chứ?” Chu Lạc Lạc vừa định mắng anh một trận vì hành động lúc nãy, nhưng khi thấy khuôn mặt đỏ bừng của anh, lời trách móc lại tự nhiên hóa thành quan tâm.
Hạ Giai Thành lén chửi thầm một câu, rồi xua tay, đợi vài phút mới lấy lại được giọng nói: “Khụ... không sao cả.”
Chu Lạc Lạc nhìn dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ của anh, chỉ im lặng không nói gì.
Một lúc sau, cô nghiêm giọng hỏi: “Cậu tìm tôi có chuyện gì?”
Lúc này, Hạ Giai Thành mới sực nhớ ra lý do thật sự mình đến đây. Anh thò tay vào túi áo, đang định lấy đồ ra thì bất chợt khựng lại, ngẩng đầu lên nói: “Cậu đưa tay ra cho tôi xem.”
Chu Lạc Lạc nhíu mày, nghĩ đến hành động lỗ mãng của anh khi nãy ở hậu trường, trong lòng lại dấy lên một cơn bực bội.
May mà nơi họ đang đứng là góc khuất của nhà hát, bình thường ít người qua lại, không lo bị ai nghe thấy.
“Hạ Giai Thành, rốt cuộc cậu đang giở trò gì vậy?” Cô theo bản năng giấu bàn tay vừa bị anh nắm khi nãy ra sau lưng, trên mặt hiện rõ vẻ cảnh giác.
Hạ Giai Thành nhìn thấy rõ động tác của cô, trong lòng thoáng dâng lên một cơn khó chịu, nhưng vẫn cố kìm chế không chửi thề.
Sắc mặt anh hơi trầm xuống, bực bội “chậc” một tiếng, còn chưa kịp để Chu Lạc Lạc phản ứng, đã nắm lấy bàn tay mà cô giấu ra sau lưng.
Ngay sau đó, Hạ Giai Thành rút từ túi áo ra một lọ dầu hoa hồng đỏ, “bộp” một tiếng, đặt thẳng vào lòng bàn tay cô.
“Cậu...” Chu Lạc Lạc vừa định giằng ra, nhưng lời còn chưa kịp nói thì lòng bàn tay chợt nặng xuống.
Cô cúi đầu nhìn, chỉ thấy một lọ dầu hoa hồng đỏ với bao bì cổ điển nằm gọn trong tay.
Trong nháy mắt, Chu Lạc Lạc liền hiểu ra tất cả. Những lời trách móc vừa dâng đến cổ họng bỗng nghẹn lại, không sao thốt ra được.
“Cái đó... sáng nay là do tôi không đúng, ra tay hơi mạnh. Lọ dầu này là tôi xin từ một thầy thuốc đông y, nghe nói rất hiệu nghiệm.” Hạ Giai Thành vừa nói, vừa đưa tay gãi đầu, có phần ngượng ngùng.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên làm chuyện “sến súa” như thế, cho nên giọng điệu anh nghe có chút vụng về.
Ánh mắt Hạ Giai Thành lảng đi chỗ khác, thoạt nhìn có phần lúng túng, lỗ tai cũng hơi đỏ lên.
Rõ ràng là một thiếu niên cao hơn mét tám, vậy mà lúc này lại giống như một đứa trẻ vụng về, đang dùng cách ngốc nghếch nhất để bày tỏ sự quan tâm của mình.
......
Ánh mắt Chu Lạc Lạc hơi trầm xuống. Bàn tay không ngừng siết chặt lọ dầu trong tay.
Đồ vật này tuy nhẹ, nhưng không hiểu sao lại khiến cô cảm thấy có chút khó thờ.
Chu Lạc Lạc ngẩng đầu, nhìn góc nghiêng khuôn mặt anh. Mái tóc rũ xuống trán, vẻ ngang ngược, bất cần thường ngày giờ phút này hoàn toàn biến mất.
Hiện tại, nhìn anh giống như một chú mèo nhỏ, chỉ khi gặp người mình tin tưởng mới dám để lộ cái bụng mềm ra.
Chu Lạc Lạc có thể cảm nhận được sự dịu dàng, chân thành từ đối phương. Tình cảm của Hạ Giai Thành đơn giản mà thuần khiết, khiến cô càng không biết phải đáp lại thế nào.
“Cậu có phải ngốc hay không?” Cổ họng cô nghẹn đắng, cố gắng cong môi cười, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ấm áp nào.
“Tôi làm sao nào?” Hạ Giai Thành quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt cô.