Trong hậu trường, người người ra vào tấp nập, bởi vì buổi biểu diễn văn nghệ sắp bắt đầu, cho nên ai nấy đều vô cùng hào hứng và hồi hộp.
Cũng chỉ có cô gái đang ngồi yên một góc là bình tĩnh, ánh mắt dõi về một nơi xa xăm, dường như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Chu Lạc Lạc đã trang điểm xong từ lâu. Một chiếc váy voan xám xanh cao cấp khiến làn da cô càng thêm trắng mịn, thiết kế dây quai mảnh để lộ xương quai xanh tinh tế, trên chiếc cổ thiên nga thon dài mang một chuỗi ren Choker cùng tông màu, vừa trong trẻo thuần khiết, lại phảng phất chút quyến rũ mê người.
Mái tóc đen suôn thẳng ngày thường của cô lúc này được uốn sóng nước, xõa nhẹ sau lưng, một bên dùng kẹp tóc đính kim cương cố định khéo léo, vừa giản dị lại không kém phần trang trọng.
Cô gái với vóc dáng mảnh mai, hơn nữa làn da còn trắng đến mức phát sáng, thoạt nhìn có cảm giác mong manh, yếu ớt khiến người ta nhịn không được muốn che chở, cưng chiều.
Chu Lạc Lạc lặng lẽ ngồi đó, giống như một con búp bê tinh xảo được đặt trong tủ kính trưng bày, đẹp đến mức không nỡ chạm vào, khí chất tao nhã tự nhiên, khiến mọi người vô thức không dám quấy rầy.
Giữa hậu trường ồn ào náo nhiệt, chỉ có chỗ cô ngồi là yên tĩnh....
Nhưng thực ra, Chu Lạc Lạc không cao quý giống như người khác nghĩ, chẳng qua là cô đang chán, nên mới ngồi thừ ra đấy mà thôi.
Lần này, tiết mục mà cô biểu diễn là đàn hát, đó cũng là một trong những sở trường mà cô quen thuộc nhất.
Mặc dù từ nhỏ sức khỏe Chu Lạc Lạc không được tốt, nhưng gia đình chưa bao giờ lơ là trong việc giáo dục.
Học văn hóa có gia sư riêng, ngay cả môn năng khiếu cũng được rèn giũa cẩn thận.
Chu Lạc Lạc đã học piano gần mười năm, nhưng vì lý do sức khỏe, nên gia đình cũng không ép buộc, chỉ coi đó như một sở thích để rèn luyện tinh thần.
Dù vậy, cô vẫn kiên trì theo đuổi đến tận bây giờ.
Ban đầu, khi nghe nói cô muốn lên sân khấu biểu diễn, người trong nhà theo bản năng phản đối, vì một khi lên sân khấu sẽ phải tốn sức, tốn thời gian luyện tập.
Ba mẹ cho cô đến trường để vui chơi, trải nghiệm, chứ không phải để mệt mỏi cực khổ.
Sau cùng không còn cách nào khác, phải nhờ Chu Trình Hàn đứng ra khuyên nhủ, ba mẹ mới miễn cưỡng đồng ý.
Nhưng buồn cười là sau khi đồng ý rồi, hai người họ lại bắt đầu bận rộn chuẩn bị hơn ai hết.
Rõ ràng chỉ là một buổi biểu diễn văn nghệ trong trường học, thế mà khí thế cứ như cô sắp đi dự thảm đỏ vậy.
Không những mời nhà thiết kế đến làm lễ phục, mà ông anh trai suốt ngày lạnh mặt của cô còn đặc biệt mua một chiếc kẹp tóc kim cương ở Mỹ, chuyển phát quốc tế gửi về tận tay cô.
Lúc đầu nói là không đồng ý, nhưng kết quả cuối cùng, ai nấy đều nhiệt tình hơn cả cô, đến mức khiến Chu Lạc Lạc chỉ biết cười khổ không thôi.
......
Chiều tối hôm đó, trong khi những người khác trong hậu trường vẫn đang tất bật giúp nhau trang điểm, chỉnh quần áo, thì ba mẹ Chu Lạc Lạc đã sớm phái hẳn một chuyên viên tạo hình đến lo cho cô.
Người nọ chăm chút tỉ mỉ cho cô từng chi tiết, mãi đến khi hài lòng mới rút lui.
Phong cách làm việc chuyên nghiệp khiến cả hậu trường há hốc mồm sững sờ, ai nấy đều ghen tị và trầm trồ, thầm cảm thán cái gọi là sức mạnh của đồng tiền.
Trước đây họ từng nghe nói rằng gia đình Chu Lạc Lạc rất giàu, nhưng dù sao cũng chỉ là “nghe nói”, không ai biết có thật hay không.
Nhưng hôm nay, sau khi tận mắt chứng kiến tất cả, mọi người mới hiểu ra —— người ta thật sự là bạch phú mỹ!
Còn Chu Lạc Lạc chỉ cảm thấy ba mẹ mình làm hơi quá, nhưng cô cũng không định giấu giếm điều gì. Ngày thường cũng không quá khiêm tốn hay khoe khoang, với lại dù sao cũng sắp rời đi rồi, người khác có nghĩ thế nào, cô cũng chẳng bận tâm nữa.
......
“Người dẫn chương trình chuẩn bị sẵn sàng đi nhé! Năm phút nữa sẽ chính thức bắt đầu!”
Lời vừa dứt, bầu không khí trong hậu trường lại lần nữa náo nhiệt. Ngay cả Chu Lạc Lạc cũng vô thức siết chặt vạt váy, đôi mắt tĩnh lặng khẽ lay động, gợn lên một tia bối rối khó giấu.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô biểu diễn trước đám đông, mặc dù cô tự tin vào thực lực chính mình, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút hồi hộp.
Chu Lạc Lạc khẽ thở một hơi, ngay khi định lấy lại bình tĩnh, thì cửa hậu trường đột nhiên bị đẩy mạnh ra.
Một người không ngờ tới ngược sáng bước vào, bóng dáng ấy lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn.
Tiếng động quá lớn khiến cả hậu trường vốn ồn ào chợt im phăng phắc. Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn về phía cửa, động tác trong tay đều dừng lại giữa chừng.
Ánh mắt Chu Lạc Lạc cũng thuận theo hướng mọi người, rồi khẽ khựng lại.
Nhưng còn chưa kịp đợi cô phản ứng thì người nọ đã sải bước đi thẳng về phía cô.
Khoảng cách ngày càng rút ngắn, mái tóc đỏ rực nổi bật của đối phương cùng thái độ ngang ngược đầy khí thế đã thu hút toàn bộ sự chú ý, đến mức Chu Lạc Lạc không sao rời mắt được.
Mãi đến khi Hạ Giai Thành dừng lại trước mặt cô, Chu Lạc Lạc hơi ngẩng đầu lên, tầm mắt đối diện với cái nhìn nóng rực của thiếu niên, mới chợt bừng tỉnh.
Nhưng vào lúc Chu Lạc Lạc vừa định mở miệng hỏi tại sao anh lại đến đây, thì đối phương đã bất ngờ cúi xuống, một tay nắm chặt cổ tay cô.
“Hạ Giai Thành! Cậu làm gì thế!”
Chu Lạc Lạc giật mình, theo bản năng định rút tay lại, nhưng động tác của anh tuy nhẹ nhàng mà cứng rắn, cô càng giãy, anh lại càng không chịu buông.
Hành động của Hạ Giai Thành vừa ngang ngược lại mập mờ, khiến cô dường như nghe thấy xung quanh vang lên một loạt tiếng hít thở khe khẽ, sau đó là tiếng xì xào bàn tán rối rít.
Chu Lạc Lạc vốn luôn điềm đạm, trầm tĩnh, lúc này cũng thoáng hoảng loạn. Cô biết rất rõ mọi người đang nói gì. Rõ ràng hôm qua còn quyết tâm phải giữ khoảng cách với Hạ Giai Thành, vậy mà hôm nay, mọi chuyện lại phát triển ngược hẳn với dự tính của cô...
Nhưng thiếu niên dường như chẳng biết xấu hổ là gì. Dưới tình huống như vậy, anh vẫn bình thản như không,
ánh mắt dán chặt lên người cô, tựa như thế giới trong mắt anh chỉ còn lại mỗi mình cô.
Chu Lạc Lạc có thể cảm nhận rõ ràng ánh nhìn như kim châm từ bốn phía, khiến cô toát cả mồ hôi lạnh, đứng ngồi chẳng yên.
Cô vật lộn một lúc lâu, cuối cùng vẫn không thắng nổi sự cố chấp của anh, đành thở dài một tiếng, bất lực nói: “Cậu đứng lên đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện.”