Chu Lạc Lạc khẽ nhíu mày, rõ ràng không vừa ý với giọng điệu và thái độ của anh.
Cô đương nhiên hiểu Hạ Giai Thành đang giận chuyện gì, chỉ là không ngờ chuyện mình có đến cổ vũ hay không lại quan trọng với anh đến mức này.
Nhưng thật ra, ngay từ đầu cô cũng đâu có định cho anh “leo cây”?
Trong lớp có một nữ sinh bị trật chân khi thi nhảy xa, nên cô và Vương Tình phải đưa đối phương đến phòng y tế. Sau đó cô đã vội vàng chạy đến đây, để lại một mình Vương Tình ở đó chăm sóc nữ sinh bị thương ấy.
Chu Lạc Lạc vốn không phải người tùy tiện hứa hẹn, cho dù mối quan hệ bây giờ giữa cô và Hạ Giai Thành đang khá gượng gạo, nhưng lời cô đã nói ra thì chưa bao giờ thất hứa.
Thời điểm Chu Lạc Lạc vừa chạy đến sân vận động, khâu điểm danh đã xong, các thí sinh đều đang đứng ở vạch xuất phát.
Nhưng ngay khi cô vừa định chạy về phía vạch đích, thì lại bị một người chặn lại giữa đường.
Đối phương là chủ tịch hội học sinh, thái độ cũng xem như hòa nhã, hỏi cô một số chuyện về buổi biểu diễn văn nghệ tối nay. Trong lời nói của đối phương tràn đầy sự khen ngợi, nghe như muốn mời cô gia nhập hội học sinh vậy.
Thấy cuộc thi đã bắt đầu, mặc dù trong lòng rất sốt ruột, Chu Lạc Lạc cũng đành phải xã giao vài câu. Nhưng vào lúc cô định kết thúc cuộc trò chuyện, thì Hạ Giai Thành lại đột ngột lao tới...
Sau đó, mọi chuyện liền loạn cả lên. Chu Lạc Lạc thật sự không biết trong đầu Hạ Giai Thành đang nghĩ cái gì, chỉ thấy dáng vẻ của anh lúc đó cứ như “cả thế giới đều bỏ rơi tôi, cả thế giới đều phản bội tôi” vậy.
Cô thở dài, cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Trên thực tế, việc để mặc cho Hạ Giai Thành hiểu lầm như thế cũng khá tốt, biết đâu từ đó anh sẽ không còn ôm ảo tưởng về cô nữa.
Nhưng ánh mắt anh lúc này thật sự quá đáng thương. Rõ ràng vẻ ngoài thì lạnh lùng, vô cảm, thế mà cô lại nhìn thấy trong đáy mắt anh toàn là sự ấm ức.
Chu Lạc Lạc cuối cùng vẫn không nỡ làm tổn thương tâm hồn non nớt ấy, cô đưa tay xoa nhẹ lên trán, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu pha chút bất lực, tựa như người lớn dỗ trẻ con: “Bạn học này là chủ tịch hội học sinh, vừa nãy cậu ấy hỏi tôi về việc chuẩn bị cho buổi biểu diễn văn nghệ tối nay. Vốn dĩ tôi định ra vạch đích chờ cậu, chỉ là không ngờ cậu lại chạy nhanh đến thế...”
Ánh mắt Hạ Giạ Thành chợt khựng lại, biểu cảm bỗng trở nên cứng đờ, miệng mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng dường như đã bị sự kinh ngạc trong lòng nuốt mất tiếng nói.
Vài giây sau, anh cuối cùng cũng phản ứng lại, quay đầu nhìn về phía người vừa đứng dậy sau cú ngã, lông mày anh đột nhiên nhíu chặt: “Hà Nguyên Châu?”
Bị gọi tên bất ngờ, Hà Nguyên Châu khẽ sững người, mặc dù trong lòng sợ muốn chết, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Phải... phải, là tôi... sao vậy?”
Mẹ kiếp! Tên này vẫn chưa chịu từ bỏ cái ý đồ đó à!
Lúc trước thì viết thư tình, giờ lại lợi dụng chức vụ để tán tỉnh Chu Lạc Lạc?
Mọi uất ức và tủi thân ban nãy bỗng chốc tan biến, lúc này trong đầu Hạ Giai Thành chỉ còn lại cảm giác nguy cơ mãnh liệt đến từ tình địch.
“Chu Lạc Lạc, cậu không phải bị ngốc rồi chứ? Cậu có biết là...”
Hạ Giai Thành thật sự sắp bị cô làm cho tức chết mất rồi. Tên kia có chỗ nào là đang hỏi về "buổi biểu diễn văn nghệ” chứ?
Ý đồ rõ rành rành như thế, cô còn không nhìn ra thì thôi, vậy mà còn lãng phí thời gian đứng đó nói nhảm với cậu ta, đến mức bỏ lỡ cả cuộc thi của anh!
“Biết cái gì?” Chu Lạc Lạc nhướng mày, ngạc nhiên hỏi lại.
Nhưng ngay khi Hạ Gia Thành chuẩn bị nói ra, đầu óc bỗng trở nên tỉnh táo, anh vội vàng ngậm miệng, không nói thêm lời nào.
Chết tiệt! Anh mẹ nó lại quên mất, bức thư tình đó Chu Lạc Lạc vốn chưa từng xem, đương nhiên cô sẽ không biết tên chồn lông vàng kia có tâm tư gì...
Ngược lại là anh lén mở thư sau lưng cô.
Chậc.
Đầu óc bị cứt làm đầy rồi sao? Sao anh cứ toàn làm mấy chuyện mất mặt thế này!
Ánh mắt Hạ Giai Thành vô tình liếc qua cổ tay đỏ ửng của cô gái, đôi mắt chợt trầm xuống, khóe miệng cũng mím chặt hơn, trong lòng thầm mắng chính mình: Hạ Giai Thành, mày đúng là một thằng khốn kiếp!
“Xin lỗi.” Anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp khàn khàn, hai chữ đơn giản nhưng nặng nề, chứa đầy tự trách.
Cũng không biết anh đang xin lỗi ai, vừa dứt lời, Hạ Giai Thành liền quay người rời đi. Bóng lưng ấy thoạt nhìn có chút cô đơn, cũng phảng phất vẻ hiu quạnh.
......
Thời điểm ban lãnh đạo nhà trường chạy đến hiện trường, thì Hạ Giai Thành đã rời đi rồi.
May mắn là hai bên chưa đánh nhau. Nhà của Hà Nguyên Châu không hề đơn giản, nếu thực sự bị đánh trong trường, thì chuyện này chẳng dễ giải quyết như với mấy học sinh bình thường.
Nhưng mà Hạ Giai Thành tung hoành trong trường bao nhiêu năm, nếu không có chỗ dựa, sao có thể ngang ngược đến vậy?
Hai người này mà đối đầu, chẳng khác nào sao hỏa đâm vào trái đất!
Thế nhưng, khi ban giám hiệu còn đang đau đầu không biết nên giúp ai, thì hiệu trưởng lại không cần nghĩ ngợi mà đã có đáp án.
Giúp ai à? Đương nhiên là giúp Hạ Giai Thành rồi!
Nếu thái tử gia này mà có chuyện gì, thì ông ta cũng khỏi làm hiệu trưởng luôn!
......
Cảnh tượng trên sân vận động khi ấy có thể nói là vô cùng giật gân, náo động đến mức ồn ào khắp trường.
Thế nhưng, kể từ lúc đó, Hạ Giai Thành dường như biến mất khỏi thế gian, ngay cả lễ trao giải 1000 mét buổi chiều cũng không tham dự, huy chương đều do Cao Trạch đi nhận thay.
Cao Trạch đương nhiên cũng đã nghe "chuyện tốt" mà anh Hạ nhà mình đã làm trên sân vận động, trong đầu chợt nhớ đến mấy câu Hạ Giai Thành nói ở căn cứ bí mật mấy hôm trước...
So với sự phấn khích và kích động của mọi người, Cao Trạch lại cảm thấy hơi khó hiểu, âm thầm tự hỏi: Không thể nào... Anh Hạ thế mà lại không đánh à? Chuyện này chẳng giống anh chút nào.
......
Buổi chiều, sau khi lễ bế mạc đại hội thể thao kết thúc, tất cả mọi người đều bắt đầu mong chờ buổi biểu diễn văn nghệ sắp diễn ra vào buổi tối.
Thời điểm buổi biễu diễn còn 10 phút nữa là bắt đầu, thì người biến mất cả nửa ngày - Hạ Giai Thành cuối cùng cũng có tin tức.
Cao Trạch đang ngồi trong nhà hát lớn, nhận được cuộc gọi từ anh Hạ nhà mình. Ngay khi cậu ta vừa ấn nút nghe máy, bên kia liền vang lên giọng nói hơi gấp gáp, mang theo tiếng thở dồn dập: “Chu Lạc Lạc đâu?”
“Cậu ấy à? Giờ chắc đang ở hậu trường chuẩn bị biểu diễn đó...”
Cao Trạch còn chưa kịp hỏi xem Hạ Giai Thành đang ở đâu, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lạnh lùng: “Biết rồi.”
Một giây sau, bên tai chỉ còn lại tiếng tút tút tàn nhẫn của cuộc gọi bị cắt đứt, để lại Cao Trạch cầm điện thoại, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.