Chương 35: Hạ Giai Thành, cậu làm loạn đủ chưa?

Thật sự coi Hạ Giai Thành anh là người dễ nói chuyện lắm sao!

Ngay khi vừa băng qua vạch đích, anh cũng không hề dừng lại một giây nào, lao thẳng về phía trung tâm sân, một phát kéo cô gái qua bên cạnh mình.

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của cô, Hạ Giai Thành thở hổn hển, giọng điệu tràn đầy giận dữ: “Chu Lạc Lạc, cậu đúng là có bản lĩnh thật đấy...”

Chu Lạc Lạc bị anh dọa cho giật cả mình, mãi một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Nhìn gương mặt Hạ Giai Thành đỏ bừng lên vì vận động quá sức, bên tai vang lên tiếng mọi người hô hào tên anh. Lúc này cô mới nhận ra —— trận đấu đã kết thúc.

“Cậu... chạy xong rồi à?”

Ánh mắt ngạc nhiên của cô càng khiến Hạ Giai Thành cảm thấy châm chọc hơn.

“Hừ, cậu thảnh thơi quá nhỉ. Làm sao? Nói chuyện với nam sinh khác vui quá nên quên mất à? Trước đó còn nhắc tôi đi điểm danh, bây giờ lại quên luôn chuyện tôi đang thi đấu?”

Bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô không ngừng siết lại, Chu Lạc Lạc khẽ nhíu mày.

Cơn đau râm ran khiến cô không nhịn được muốn giãy ra, thế nhưng mỗi khi Chu Lạc Lạc vừa động đậy, anh lại càng dùng sức mạnh hơn.

Cô chẳng còn cách nào khác, đành để mặc cho anh kéo đi như vậy.

Giờ phút này, đầu óc của Hạ Giai Thành như bị ma nhập, hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của Chu Lạc Lạc.

“Hạ Giai Thành, cậu bình tĩnh lại trước đã.”

Biểu cảm trên gương mặt Chu Lạc Lạc lúc này đã chẳng còn chút dịu dàng nào của thường ngày, thay vào đó là vẻ nghiêm túc và lạnh lùng.

Ánh mắt cô như thể đang nói "anh gây rối vô cớ“, mà chính ánh mắt ấy lại như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim thiếu niên.

“Bạn học Hạ, cậu mau buông cậu ấy ra đi!” Hà Nguyên Châu đứng bên cạnh rốt cuộc cũng không nhịn nổi mà lên tiếng.

Mặc dù cậu ta vẫn có chút e dè trước danh tiếng của Hạ Giai Thành, nhưng vào lúc này, vẫn không kìm được mà mở miệng ngăn cản.

Thế nhưng lời nói của Hà Nguyên Châu lại chẳng khác nào ngọn lửa châm ngòi, khiến thùng thuốc súng trong lòng Hạ Giai Thành lập tức bốc cháy dữ dội...

“Bộp” một tiếng, Hạ Giai Thành đột ngột buông tay Chu Lạc Lạc ra, rồi chỉ trong ba bước đã xông đến trước mặt Hà Nguyên Châu.

Hai tay anh túm chặt lấy cổ áo đối phương, trên mặt tràn đầy giận dữ, gằn giọng quát lên: “Mày là ai hả? Mẹ nó, liên quan gì đến mày!”

Hà Nguyên Châu vốn dĩ chỉ là một nam sinh yếu ớt, chiều cao cũng chỉ vừa chạm tới một mét bảy chín, so với Hạ Giai Thành vẫn còn thấp hơn hẳn một đoạn.

Trước đó, cậu ta đã phải lấy hết can đảm mới dám lên tiếng, hiện tại lại bị Hạ Giai Thành túm cổ áo như vậy, cảm giác như số mệnh bị bóp nghẹt nơi cổ họng.

Sắc mặt Hà Nguyên Châu ngay lập tức trắng bệch, chỉ sợ cú đấm tiếp theo sẽ giáng thẳng vào mặt mình.

Thế nhưng chuyện đã đến nước này, lòng tự trọng của cậu ta không cho phép mình cúi đầu, Hà Nguyên Châu chỉ mím chặt môi, trừng mắt nhìn thẳng vào người trước mặt, mặc kệ hiện tại bản thân trông có bao nhiêu chật vật.

Lúc này, cảnh tượng trên sân vận động quá đỗi căng thẳng, tất cả mọi người đều không hiểu tại sao Hạ Giai Thành lại đột nhiên đối đầu với chủ tịch hội học sinh...

Rõ ràng vừa mới chạy xong 1000 mét mà?

Ngay khi các thầy cô phát hiện thấy tình hình không ổn, liền vội vàng chạy về phía trung tâm sân, nhưng còn chưa kịp đến nơi, thì đã nghe thấy Chu Lạc Lạc lạnh giọng nói: “Hạ Giai Thành, cậu làm loạn đủ chưa?”

Động tác của thiếu niên lập tức khựng lại. Tất cả cảm xúc trong người theo giọng nói lạnh lùng ấy dần nguội đi. Sự tức giận trên gương mặt dần biến thành u ám nặng nề.

Bàn tay đang nắm chặt cổ áo Hà Nguyên Châu từ từ buông lỏng, rồi anh bất ngờ hất mạnh một cái, khiến cả người đối phương loạng choạng lùi lại vài bước, cuối cùng vì mất thăng bằng mà ngã phịch xuống đất.

Đôi mắt đỏ ngầu của Hạ Giai Thành trừng thẳng vào người đang ngồi dưới đất, hai bàn tay buông thõng hai bên siết chặt thành nắm đấm.

Anh cũng không biết vào giây phút này đã phải dùng bao nhiêu sức lực mới có thể kiềm chế bản thân không hoàn toàn mất kiểm soát.

Thời điểm quay đầu lại, đối diện với đôi mắt lạnh lẽo không chút nhiệt độ của cô gái, Hạ Giai Thành bỗng cảm thấy có chút buồn cười.

Rốt cuộc thì anh tham gia cái đại hội thể thao chó chết này để làm gì chứ?

Tại sao anh lại phải nghiêm túc đến thế? Mẹ nó, người ta có coi trọng đâu! Chỉ có mình anh ngu ngốc coi đó là thật!

Cổ họng Hạ Giai Thành giờ phút này bỗng cảm thấy đắng nghét, bàn tay đang căng chặt bỗng nới lỏng ra, tựa như sợi dây đàn kéo căng quá mức cuối cùng cũng đứt phựt.

Vẻ mặt của thiếu niên dần trở lại lạnh lùng, xa cách như thường ngày, ngay sau đó anh bước lên, định rời đi.

Nhưng vào khoảnh khắc khi hai người sắp lướt qua nhau, Hạ Giai Thành lại nghe thấy giọng cô gái bên cạnh vang lên: “Xin lỗi đi.”

Bước chân Hạ Giai Thành chợt khựng lại, anh hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai: “Xin lỗi? Dựa vào cái gì?”