- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Cô Ấy Không Nghe Lời
- Chương 33: Mong rằng tất cả chỉ là do anh nghĩ nhiều
Cô Ấy Không Nghe Lời
Chương 33: Mong rằng tất cả chỉ là do anh nghĩ nhiều
“Lạc Lạc...”
Vương Tình không ngờ Chu Lạc Lạc lại có thể chậm hiểu đến mức này, cô ấy tức đến mức suýt nhảy dựng lên.
Chu Lạc Lạc mặt không biểu cảm quay người lại, ngay khi vừa định lướt qua người trước mặt thì cánh tay chợt bị ai đó túm lấy, cơ thể mất trọng tâm lùi về sau hai bước.
Thời điểm ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt của hai người bất ngờ chạm nhau...
Mãi đến khi đối diện với đôi mắt đào hoa ấy, Hạ Giai Thành mới chợt bừng tỉnh, nhận ra bản thân vừa làm gì.
Anh cũng không hiểu tại sao bản thân lại không kìm được, chỉ là thấy cô sắp đi mất, cơ thể liền phản ứng theo bản năng.
Nhưng sau đó đầu óc lại hoàn toàn trống rỗng, chẳng biết phải nói gì, năm chữ “chúng ta nói chuyện đi” cứ thế mắc kẹt nơi cổ họng, không sao thốt ra được.
Kết quả là hai người cứ thế đứng đối diện nhìn nhau.
Chu Lạc Lạc nhìn Hạ Giai Thành, im lặng chờ anh mở miệng trước. Nhưng cô đợi mãi, cũng chẳng thấy đối phương có động tĩnh gì, chỉ thấy biểu cảm trên mặt anh càng lúc càng cứng đờ, giống như... táo bón vậy.
Chu Lạc Lạc khẽ thở dài một hơi bất lực, nhìn vẻ mặt vụng về ấy của thiếu niên, cô vô thức cong môi, lên tiếng trước: “Có chuyện gì sao?”
Nghe thấy cô nói, Hạ Giai Thành âm thầm thở phào một hơi, sau đó mím môi, yết hầu khẽ chuyển động, anh cố tỏ ra bình tĩnh: “Buổi chiều hôm qua... cậu đi đâu thế?”
Ngay khi thấy cô chuẩn bị mở miệng, tim anh chợt siết lại, sợ rằng sẽ nghe thấy điều mình không muốn nghe, nên vội vàng nói tiếp: “Cậu cảm thấy tôi đứng thứ hai mất mặt lắm đúng không?”
“...” Chu Lạc Lạc cảm thấy có chút nói không nên lời.
Thoạt nhìn người trước mắt rõ ràng là một thiếu niên vô tư, sao có thể suy nghĩ linh tinh còn nhiều hơn cả con gái vậy chứ? Suốt ngày toàn nghĩ mấy chuyện chẳng đâu vào đâu.
Hạ Giai Thành mím chặt môi, ánh mắt sáng rực nhìn thẳng vào cô, trong ánh mắt ấy vừa mang vài phần bướng bỉnh, lại vừa có chút tủi thân.
Thấy cô im lặng mãi không nói gì, tâm trạng của Hạ Giai Thành cũng theo đó mà rơi xuống đáy.
Nhưng ngay khi anh vừa định quay đầu bỏ đi, lại nghe thấy giọng nói bình thản của cô vang lên: “Cậu ngốc à? Hôm qua tôi đến nhà hát lớn để tổng duyệt.”
Tổng duyệt?
Hạ Giai Thành sững người vài giây, rồi mới sực nhớ ra —— tối nay có buổi biểu diễn văn nghệ, mà người đại diện lớp bọn họ lên sân khấu chính là Chu Lạc Lạc...
Gương mặt anh đột nhiên nóng bừng lên, Hạ Giai Thành vội vàng buông tay cô ra như bị điện giật, rồi lập tức giấu cả hai tay ra sau lưng.
“Nếu không thì cậu nghĩ là gì?” Chu Lạc Lạc khẽ bật cười, lông mày hơi nhướng lên, ánh mắt chứa đầy ý trêu chọc.
Trong lúc nhất thời, bầu không khí bỗng trở nên xấu hổ, như một quả bóng bị xì hơi, mọi gai nhọn đều bị làm mềm đi.
Ban đầu, ánh mắt của thiếu niên còn hừng hực tức giận, giờ lại trở nên mơ hồ, né tránh...
Chết tiệt! Anh bị ngu à? Sao lại có thể quên mất còn có buổi biểu diễn văn nghệ chứ!
Đáng chết thật, tất cả đều tại cái tên ngốc Cao Trạch kia —— không chịu nhắc cho anh một tiếng, hại anh mất mặt trước mặt Chu Lạc Lạc!
Bên kia, Cao Trạch đang nằm bẹp trong lớp nghỉ ngơi, đột nhiên hắt hơi một cái, hoàn toàn không biết bản thân vừa vô duyên vô cớ bị Hạ Giai Thành đổ cho một cái tội oan trời giáng.
Chu Lạc Lạc nhìn thiếu niên trước mặt, chỉ thấy anh khẽ cúi đầu, nét mặt có chút lúng túng, ánh mắt nhìn về phía khoảng đất trống cách đó không xa.
Thoạt nhìn có vẻ rất bình tĩnh, nhưng đôi tai đỏ ửng kia đã vô tình bán đứng hết cảm xúc của anh.
Trước đây cô cũng không mấy để ý đến những chi tiết này, nhưng giờ khi tiếp xúc với Hạ Giai Thành, những dấu vết từng bị cô bỏ qua ấy cứ lần lượt hiện rõ mồn một trước mắt.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, trái ngược với tính cách của mình, Hạ Giai Thành bộc lộ cảm xúc lại vô cùng kín đáo.
Anh thận trọng giấu kín mọi tâm tư, nhưng đồng thời cũng khao khát được quan tâm, được người khác chú ý
Đó cũng là một điểm khiến anh rất đáng yêu... Đáng tiếc là giữa bọn họ, không thích hợp, cũng không có khả năng.
Ánh mắt Chu Lạc Lạc đột nhiên trở nên lạnh nhạt hơn, ngay cả giọng nói cũng mang theo vài phần xa cách: “Còn nửa tiếng nữa là đến lúc kiểm tra tên thi đấu rồi, cậu đi chuẩn bị đi.”
Lời vừa dứt, Hạ Giai Thành đang cúi đầu lập tức ngẩng đầu lên, buột miệng thốt ra: “Cậu đã nói là sẽ đến cổ vũ tôi mà.”
Chu Lạc Lạc đang chuẩn bị rời đi nghe thấy vậy liền khựng lại, cô suy nghĩ vài giây rồi nói: “Chỉ cần là bạn cùng lớp tham gia thi đấu, tôi đều sẽ đến cổ vũ cả.”
Câu trả lời này hoàn toàn khác hẳn với những gì anh nghĩ. Ngay khi Hạ Giai Thành vừa định mở miệng hỏi cho rõ, thì cô gái đã quay người bỏ đi, không hề cho anh một cơ hội lên tiếng.
Ánh mắt dõi theo bóng lưng cô mỗi lúc một xa, Hạ Giai Thành cảm thấy giữa hai người hình như đã có gì đó thay đổi, nhưng lại không nói rõ được là gì.
Trong lòng bỗng cảm thấy hoảng hốt. Anh nhìn theo bóng lưng cô, cảm giác khoảng cách giữa họ dường như đang ngày càng bị kéo giãn ra, mà bản thân anh chỉ có thể đứng yên nhìn, không làm được gì.
Lông mày anh khẽ nhíu lại, bàn tay giấu sau lưng siết chặt thành nắm đấm, rồi nhét lại vào túi áo.
Mãi đến khi bóng cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Hạ Giai Thành mới thu lại ánh nhìn, xoay người bước về phía chỗ kiểm tra danh sách.
Mong rằng tất cả chỉ là do anh nghĩ nhiều...
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Cô Ấy Không Nghe Lời
- Chương 33: Mong rằng tất cả chỉ là do anh nghĩ nhiều