Chương 32: Phớt lờ

Hạ Giai Thành thích cô ư? Tại sao lại thích cô chứ?

Từ nhỏ đến lớn, Chu Lạc Lạc luôn sống trong “nhà kính”, mọi mối quan hệ của cô vốn dĩ rất đơn giản và trong sáng.

Trong sinh hoạt thường ngày, ngoài ba mẹ và anh trai ra, cô cũng chỉ tiếp xúc với bác sĩ, y tá, cùng vài người giúp việc trong nhà.

Cô hầu như rất ít khi qua lại với những đứa trẻ cùng trang lứa, ngay cả một cuộc sống thanh xuân bình thường còn chưa từng được trải nghiệm, càng đừng nói đến chuyện tình yêu tuổi học trò.

Chu Lạc Lạc chưa từng mơ ước về một cuộc sống thanh xuân —— Không, thật ra là từng có, chỉ là trong nhận thức của cô, nó không thuộc về mình.

Giống như việc cô đến trường vậy —— nửa năm này đối với Chu Lạc Lạc mà nói, chẳng qua cũng chỉ là “trải nghiệm” thôi.

Cô biết bản thân mãi mãi không có cách nào hòa nhập được với mọi người xung quanh, bởi vì cô hiểu rõ, giữa mình và họ, cuối cùng vẫn là hai thế giới khác biệt.

Những ngày tháng tươi đẹp, rực rỡ kia vốn chẳng thuộc về cô. Cuộc đời của cô, vốn dĩ phải là nhạt nhòa và rách nát mới đúng.

Chữ “thích” này đối với cô mà nói, nghe quá mức xa vời, quá mức mộng ảo.

Đến ngay cả bản thân mình, cô còn chẳng thể thích nổi —— thì sao có thể mong đợi người khác thích mình chứ?

Thứ cảm xúc bộc phát trong chốc lát ấy quá đỗi mong manh, dễ vỡ. Chỉ cần một khi đối phương nhìn thấu nội tâm cô, thấy rõ bản chất yếu đuối và vô dụng của cô, thì chút tình cảm ít ỏi kia sẽ chẳng khác nào một tờ giấy mỏng, chạm nhẹ là rách.

Cùng lắm chỉ là bị vẻ ngoài xinh đẹp của cô khơi dậy sự tò mò mà thôi, làm sao có thể coi là thật lòng được chứ?

Cô đã giả vờ quá lâu, cũng giấu mình quá kỹ —— đến mức đôi khi chính cô cũng chẳng biết đâu mới là con người thật của mình.

Có lẽ bề ngoài càng sáng sủa bao nhiêu, bên trong lại càng mục ruỗng bấy nhiêu...

Thật ra cô hoàn toàn không cần phải tránh né làm gì, chỉ cần xem như chuyện này chưa từng xảy ra là được.

Dù sao thì anh cũng chưa từng thổ lộ, mà chỉ hơn một tháng nữa cô cũng sẽ rời đi.

Mọi thứ cứ lặng lẽ như thế, chưa kịp bắt đầu đã sớm kết thúc.

Như vậy chẳng phải tốt hay sao? Giống như bức thư tình kia, dứt khoát vứt bỏ càng sớm càng tốt.

Thế nhưng không hiểu vì sao, khi đối mặt với Hạ Giai Thành, trong lòng cô lại chẳng cảm thấy nhẹ nhõm như mình tưởng.

Chu Lạc Lạc cũng không rõ cảm xúc của bản thân đối với Hạ Giai Thành rốt cuộc là gì, nhưng điều đầu tiên có thể khẳng định là —— cô không hề có tình cảm nam nữ với anh.

Cô thích ở bên anh, nhưng cái “thích” này nhiều hơn là cảm giác đồng điệu giữa hai kẻ giống nhau, chứ không phải là rung động.

Cả hai bọn họ đều là những người giấu mình sau lớp vỏ ngụy trang, nhưng khác ở chỗ —— anh so với cô, thuần khiết hơn nhiều...

Cô hoàn toàn không có khả năng đáp lại anh. Dù sao cô cũng sẽ rời đi, hơn nữa còn chưa chắc sẽ quay lại.

Không biết phải từ chối thế nào, cũng chẳng biết nên đối mặt ra sao cho nên việc duy nhất cô có thể làm bây giờ là giữ khoảng cách, cho đến khi sự xúc động ấy dần tan biến.

Đến lúc đó, có lẽ cô cũng đã đi rồi.

......

Ngày thứ hai của đại hội thể thao, mới bảy rưỡi sáng nhưng sân vận động đã chật kín người.

Nhiều nội dung thi đấu của vòng loại cũng đã bắt đầu, mà Chu Lạc Lạc với tư cách là nhân viên hậu cần, đương nhiên phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Lúc thì mang nước cho vận động viên, lúc lại nhắc nhở các bạn cùng lớp điểm danh, thoạt nhìn vô cùng bận rộn.

Hạ Giai Thành hôm qua mãi cho đến lúc tan học vẫn chưa gặp được Chu Lạc Lạc, sáng nay liền cố tình đến lớp sớm, kết quả là vừa thấy cô vào lớp, đặt cặp xuống, lại lập tức chạy ra sân vận động, hoàn toàn không cho anh cơ hội nói một câu.

Không biết có phải ảo giác của anh hay không, Hạ Giai Thành cảm thấy hôm nay Chu Lạc Lạc đặc biệt bận rộn.

Rõ ràng ngày hôm qua còn rảnh rỗi đứng xem anh thi đấu, thế mà hôm nay lại bận đến mức không có thời gian nói chuyện với anh!

Có tức chết hay không chứ!

Thiếu niên sa sầm mặt, bao nhiêu bực bội và ấm ức đều hiện rõ trên khuôn mặt.

Hai tay anh đút túi áo khoác, im lặng đi theo sau Chu Lạc Lạc, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng cô, như thể giây tiếp theo sẽ đâm xuyên qua người cô vậy.

Có lẽ do hôm qua chạy 5000 mét, nên hiện tại Cao Trạch vẫn đang nằm bẹp dí trong lớp chưa hoàn hồn, vì vậy lúc này trên sân chỉ còn lại mình Hạ Giai Thành.

Mà Hạ Giai Thành vốn là người vụng về trong lời nói, hôm nay lại không có Cao Trạch khuấy động bầu không khí, cho nên từ sáng sớm, giữa hai người đã bắt đầu có chút ngượng ngùng.

Anh không hiểu vì sao hôm nay cô lại lạnh nhạt bất thường, mà lại không dám hỏi thẳng, chỉ đành đen mặt đi theo, thầm mong cô tự nhận ra mà chủ động giải thích

Nhưng Hạ Giai Thành không ngờ rằng theo suốt gần một tiếng đồng hồ, đi qua ba bốn sân thi đấu, một câu đối phương cũng chẳng buồn nói với anh!

Hoàn toàn phớt lờ anh! Phớt lờ!

Khuôn mặt vốn đã khó coi giờ lại càng thêm đen kịt như Diêm Vương, từng đợt khí lạnh tỏa ra từ người anh khiến ai nấy ở gần đều bị dọa sợ đến mức run rẩy.

Cũng chỉ có Chu Lạc Lạc là vẫn làm như không biết gì, nghiêm túc hoàn thành công việc của mình.

“Lạc Lạc, không phải tôi nói chứ... cái vẻ mặt của Hạ Giai Thành trông cũng đáng sợ quá rồi, hay là cậu qua nói chuyện với cậu ta một chút đi?”

Vương Tình đi cùng Chu Lạc Lạc suốt cả buổi, đương nhiên cũng cảm nhận được áp bức kinh người phát ra từ "đại ma vương Hạ", đến nỗi cô ấy không dám thở mạnh.

Trong mắt người khác, rõ ràng việc Hạ Giai Thành theo Chu Lạc Lạc đến đây mà không thèm giấu che giấu chính là chứng cứ chứng minh chuyện "ván đã đóng thuyền"!

Không lâu trước đây, trên diễn đàn trường đã có tin đồn về mối quan hệ giữa Hạ Giai Thành và Chu Lạc Lạc.

Khi đó, ai nấy cũng chỉ nửa tin nửa ngờ, chẳng để tâm lắm. Nhưng bây giờ, Hạ Giai Thành lại làm ra loại chuyện như bám theo Chu Lạc Lạc suốt cả đại hội thể thao thế này —— chẳng phải chính là trực tiếp ngầm thừa nhận tin đồn đó sao!

“Nói gì chứ?” Ở nơi người khác không chú ý, Chu Lạc Lạc khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh liền khôi phục dáng vẻ bình tĩnh thường ngày.

“Rõ ràng Hạ ma vương tìm cậu có chuyện mà, hơn nữa chúng ta cũng chẳng gấp gì, cậu nói chuyện với cậu ta chút đi, nếu không cậu ta cứ bám theo như thế này cũng đâu hay ho gì?”

Vương Tình gần như sắp phát điên, bình thường Chu Lạc Lạc rõ ràng rất thông minh, nhưng sao lúc này lại ngờ nghệch như vậy chứ?

Nghe cô ấy nói vậy, Chu Lạc Lạc chỉ khẽ rũ mắt xuống, lấy trong túi ra tờ danh sách, tìm tên những bạn tiếp theo cần phải điểm danh, rồi quay người lại nói khẽ: “Đừng nghĩ nhiều, có khi cậu ta chỉ muốn xem thi đấu thôi.”