Chương 30: Cậu còn định nắm bao lâu nữa?

“Tôi không có mà...” Chu Lạc Lạc khẽ cười, trong nụ cười lộ ra chút bất lực.

Thật ra, câu nói vừa rồi của cô cũng chẳng có ý gì khác, chỉ là muốn anh thoải mái một chút thôi.

Dù sao đối thủ cũng là học sinh thể thao được huấn luyện từ nhỏ đến lớn, nếu thật sự dễ bị đánh bại như vậy thì người ta còn biết giấu mặt vào đâu nữa?

Hơn nữa, môn nhảy cao vốn rất dễ chấn thương, nếu Hạ Giai Thành cứ thế hành động theo cảm tính, lỡ đâu bị thương thì biết làm sao?

“Hừ, không cần giải thích với tôi.”

Hạ Giai Thành quay đầu đi, đường viền cằm căng chặt, giữa lông mày và ánh mắt đều mang theo vẻ khó chịu rõ rệt: “Dù sao thì trong mắt cậu, người ta cũng giỏi hơn tôi.”

Chu Lạc Lạc: "?"

Trong mắt Chu Lạc Lạc, Hạ Giai Thành bây giờ chẳng khác nào một đứa con nít vô lý.

Nếu là bình thường, có lẽ cô sẽ chẳng có tâm trạng mà dỗ dành, nhưng lúc này đang là lúc thi đấu, nếu để anh mang theo cảm xúc lên sân, chẳng may không phát huy tốt thì chẳng phải cô cũng có một phần trách nhiệm hay sao?

“Hạ Giai Thành, đừng làm loạn. Tôi nói cậu ta giỏi hơn cậu bao giờ chứ?”

“Ồ, vậy người vừa rồi cứ dán mắt nhìn người ta không phải cậu à? Người khuyên tôi nhận thua chẳng phải cũng là cậu sao?” Khóe môi anh khẽ nhếch, giọng điệu xen chút giễu cợt.

Chiếc chai nhựa trong tay phát ra tiếng rắc rắc phản kháng vì bị anh bóp quá mạnh.

Ánh mắt Chu Lạc Lạc rơi xuống chiếc chai nhựa gần như bị biến dạng, rồi cô bất ngờ đưa tay đặt lên cổ tay anh.

Cảm giác nóng rực dưới lòng bàn tay khiến giọng nói của cô cũng vô thức dịu xuống: “Tôi nhìn người ta hồi nào? Chỉ là tò mò thôi, rõ ràng chân người ta ngắn hơn cậu nhiều mà sao lại có thể nhảy cao đến thế.”

Một luồng mát lạnh truyền qua cổ tay, khiến Hạ Giai Thành bỗng chốc bình tĩnh lại.

Đầu óc đang nóng như lửa dần dần nguội xuống. Nghĩ đến mấy câu ghen tuông ấu trĩ mình vừa nói, Hạ Giai Thành chỉ muốn tự tát cho bản thân hai cái...

Đáng chết thật! Mất mặt đến thế là cùng!

“Hơn nữa, tôi đâu có khuyên cậu nhận thua? Tôi chỉ nhắc cậu chú ý an toàn thôi. Huống hồ ngày mai cậu còn phải chạy 1000 mét nữa mà.”

Chỉ vài câu đơn giản của cô gái đã xoa dịu hết sự bực bội trong lòng anh, nhưng cảm giác xấu hổ thì vẫn không cách nào tan đi được.

Hạ Giai Thành biết rõ bản thân đang vướng mắc ở chỗ nào. Có những chuyện, một khi đã nghĩ thông, những cảm xúc tưởng như khó hiểu trước đây lại trở nên dễ lý giải đến lạ.

Nhưng mà bản thân hiểu là một chuyện, bị người khác nhìn thấu lại là chuyện khác.

Chậc, cũng chẳng biết câu vừa rồi của cô rốt cuộc là đang khen anh hay khen cái thằng kia nữa?

Sự chú ý của anh lại vô thức bị kéo lệch đi. Lần đầu tiên Hạ Giai Thành phát hiện, thì ra bản thân mình lại là người so đo chi li đến thế.

“Cậu còn định nắm bao lâu nữa?”

Vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng như thường, nhưng chỉ có Hạ Giai Thành mới biết, phần da dưới lòng bàn tay cô đang nóng đến mức nào.

Chết tiệt, nếu Chu Lạc Lạc còn tiếp tục nắm nữa, cổ tay anh chắc sẽ cháy luôn mất!

...

Bị anh nhắc nhở, Chu Lạc Lạc mới sực nhận ra hành động của mình. Cô bình tĩnh buông tay ra, rồi ngửa bàn tay lên, chìa ra trước mặt anh: “Đưa chai nước cho tôi.”

Ở chỗ Chu Lạc Lạc không chú ý, yết hầu của thiếu niên khẽ trượt lên xuống, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang chìa ra trước mặt...

Ừm, thật sự rất nhỏ, lại còn mềm nữa, chỉ là hơi lạnh.

Chắc là do cơ thể yếu quá, mùa đông còn chưa đến mà tay đã lạnh thế này rồi, sau này biết phải làm sao đây?

Nhưng cũng không sao, anb không sợ lạnh, người lúc nào cũng nóng ran, tay cũng ấm, nếu cô thật sự lạnh thì cứ để anh...

Thì... thì cái quái gì chứ! Hạ Giai Thành anh bị ngốc rồi sao? Sao lại nghĩ đến mấy chuyện đen tối thế này được!

Khoảng hơn mười giây trôi qua, thấy thiếu niên trước mặt vẫn chưa có động tác gì, Chu Lạc Lạc khẽ cong ngón tay ra hiệu bảo anh mau lên.

Ánh mắt đang dần tối lại của Hạ Giai Thành lúc này mới bừng tỉnh, rồi nhanh như gió, anh nhét phắt chai nước vào tay cô, dáng vẻ cứ như đang ném đi một củ khoai bỏng tay vậy.

Hành động của Hạ Giai Thành khiến Chu Lạc Lạc có chút nghẹn lời, ngay lúc cô vừa định mở miệng thì thấy trọng tài vừa rời đi đã nhanh chóng quay lại sân thi đấu, thế là cô đành lặng lẽ lùi về lại phía đám đông.

Tuy nhiên, cô còn chưa kịp đứng yên thì Vương Tình đã tò mò dí sát lại, vẻ mặt đầy hứng thú hỏi: “Cậu với anh Hạ của lớp mình vừa nói gì thế? Nhìn bầu không khí có vẻ không tệ nha...”

“Không nói gì cả, chỉ bảo cậu ấy cố gắng lên thôi.” Chu Lạc Lạc mỉm cười đáp.

Câu trả lời nghe quá đỗi nghiêm túc, nhưng chẳng thể ngăn nổi trí tưởng tượng dần bay xa của Vương Tình.

Chỉ thấy cô ấy hai tay chống má, đôi gò má ửng hồng, trong mắt như hiện ra vô số bong bóng hình trái tim, ngay cả giọng điệu cũng mang theo chút vui vẻ: “Phải nói thật nha, hai người cậu nhìn cứ như nam nữ chính trong phim thanh xuân vườn trường ấy! Không chỉ đẹp mà còn học giỏi nữa."

"Hơn nữa, nữ thần với học sinh giỏi vốn dĩ là cặp đôi kinh điển trong tiểu thuyết ngôn tình, mà với tình hình bây giờ của hai người, nếu còn không ở bên nhau thì đúng là trái đạo lý luôn đó!”

Chu Lạc Lạc nghe xong hơi ngẩn ra, khi mỉm cười lần nữa, thì ý cười đã nhạt đi mấy phần: “Đừng đoán bừa nữa, giữa tôi với cậu ấy không phải như cậu nghĩ đâu.”

“Sao lại không phải chứ?”

Vương Tình trừng lớn hai mắt, rồi nghiêm túc nói với “đương sự”: “Lạc Lạc, cậu mới chuyển đến nên không biết. Chỉ dựa vào gương mặt của Hạ Giai Thành thôi, trong trường này chẳng có mấy nữ sinh là không động lòng cả! Trước đây người tỏ tình với cậu ta nhiều không đếm xuể, nhưng ai nấy đều bị dọa chạy mất dép!”

“Sau đó, chuyện Hạ Giai Thành ghét con gái gần như ai trong trường Dục Tài cũng đều biết. Đừng nói đến việc nói chuyện với cậu ta, chỉ cần đến gần trong phạm vi hai mét thôi đã bị khí lạnh của cậu ta dọa cho phát run. Nhưng lạ là cậu lại chẳng hề bị ảnh hưởng!”

Nhưng Vương Tình không nhận ra rằng, trong lúc cô ấy đang nói, khóe môi Chu Lạc Lạc dần hạ xuống, ngay cả nụ cười giả vờ thường ngày cũng biến mất.

“Hơn nữa, kể từ khi cậu chuyển đến lớp mình, trở thành bạn cùng bàn của Hạ Giai Thành, số lần cậu ta trốn học rõ ràng đã giảm đi không ít. Bình thường thái độ của cậu ta đối với người khác rõ làng luôn là lười để ý, thế mà riêng với cậu lại cứ thích chủ động chọc ghẹo.

"Mà lần này, sau khi biết cậu là nhân viên hậu cần, người vốn chẳng bao giờ tham gia hoạt động của trường như cậu ta lại chủ động đăng ký thi đấu!”

“Lạc Lạc à... chắc chắn là anh Hạ trường mình thích cậu rồi đấy!”