Thế nhưng sự thật chứng minh rằng bọn họ đã nghĩ quá nhiều rồi.
Đừng nói là nương tay, cái độ cao mà bọn họ phải dốc hết sức mới nhảy qua được, trong mắt người ta còn chẳng đáng nhắc tới! Dáng vẻ của đối phương ung dung thản nhiên, tựa như chỉ đang chơi cho vui mà thôi!
Đáng chết thật! Tên này không chỉ đẹp trai mà còn chẳng có lấy một điểm yếu nào. Trước kia còn tưởng Hạ Giai Thành học dốt, đầu óc không thông minh, kết quả chỉ trong chớp mắt đã thi được hạng hai toàn trường!
Mà đại hội thể thao lần này, tuy nhiều nam sinh sợ bị anh “trả thù”, nhưng có ai lại không muốn nhân dịp này “đè bẹp” anh một phen để thể hiện chút uy phong?
Kết quả thì sao! Hiện tại, bọn họ chỉ có thể nghiến răng nắm chặt số báo danh trong tay, tức tối nhìn anh tranh ngôi quán quân cùng một học sinh thể thao chuyên nghiệp khác :).
Thanh xà ngang dần được nâng cao, gần như đã chạm đến kỷ lục của trường. Vậy mà Hạ Giai Thành cùng học sinh thể thao kia vẫn giằng co không phân thắng bại, không ai chịu nhường ai.
Chu Lạc Lạc đứng bên ngoài theo dõi suốt cả quá trình, cũng không khỏi kinh ngạc trước màn trình diễn của Hạ Giai Thành.
Cô biết đối thủ của Hạ Giai Thành là một học sinh thể thao được đào tạo chuyên nghiệp.
Ở trường của họ, những học sinh này đều là những người giỏi thể thao nhất trong thành phố, trình độ chuyên môn khỏi phải bàn.
Sau mỗi buổi học, bọn họ đều được giáo viên thể dục huấn luyện riêng. Vì vậy, trong các giải đấu nội bộ của trường, hầu như ngôi vị quán quân đều là của học sinh thể thao.
Lẽ ra lần này cũng phải như thế, nhưng điều khiến mọi người không ngờ tới là —— trình độ của Hạ Giai Thành lại chẳng hề kém cạnh chút nào!
Học sinh thể thao kia xếp trước Hạ Giai Thành, mỗi lần cậu ta nhảy qua một độ cao khó tin, đám học sinh xung quanh đều ồ lên kinh ngạc.
Nhưng ngay sau đó, bọn họ lại thấy Hạ Giai Thành theo sát phía sau, bật một cú đẹp mắt, rồi gọn gàng vượt qua xà.
Đám đông lập tức nổ tung trong tiếng reo hò bàn tán. Trên gương mặt ai nấy cũng tràn đầy hưng phấn —— ngay cả Chu Lạc Lạc cũng không ngoại lệ.
Trước đây, không phải cô chưa từng xem những cuộc thi thể thao như thế này, nhưng cái cảm giác khi xem mấy trận đấu quốc gia, quốc tế qua màn hình tivi, vẫn chẳng thể nào so được với sự kí©h thí©ɧ khi tận mắt chứng kiến hai người cạnh tranh kịch liệt.
Bên cạnh cô, Vương Tình gần như sắp phát điên vì phấn khích, trái lại là Chu Lạc Lạc vẫn giữ nguyên dáng vẻ bình tĩnh.
Dù trong lòng ngỡ ngàng, cô cũng không biểu hiện quá mức, chỉ là thỉnh thoảng, ánh sáng thoáng lấp lánh trong mắt đã đủ để tiết lộ rằng tâm trạng cô lúc này tuyệt đối chẳng bình tĩnh chút nào.
Trên thực tế, ban đầu Chu Lạc Lạc không hề nghĩ Hạ Giai Thành lại lợi hại đến thế.
Dù sao so với những học sinh thể thao ngày ngày được huấn luyện, Hạ Giai Thành trông cứ như một tên lười biếng chính hiệu —— mỗi ngày chỉ biết chơi game hoặc ngủ nướng, ngay cả tiết thể dục cũng thường trốn trong lớp cùng cô.
Thiếu niên cao hơn một mét tám đứng giữa đám đông nhìn chẳng khác nào hạc đứng giữa bầy gà.
Khác với những nam sinh thích xắn tay áo khoe cơ bắp khác, Hạ Giai Thành lại mặc đồng phục rất chỉnh tề —— hoàn toàn trái ngược với tính cách ngông nghênh của bản thân.
Bộ đồng phục rộng thùng thình khoác trên người khiến anh thoạt nhìn giống như một nam sinh cao gầy, khó ai tưởng nổi trong cơ thể ấy lại ẩn chứa một sức mạnh mãnh liệt đến vậy.
Lại thêm một cú bật nhảy đẹp mắt, toàn bộ khán đài lập tức vang lên tiếng vỗ tay đồng loạt, đến cả trọng tài đứng bên cạnh cũng có chút ngẩn người.
Kỷ... kỷ lục của trường... bị phá rồi sao!
“Trời ơi! Hai người này là thần à? Kỷ lục của trường mình là 1m92, giờ đã lên tới 1m95 rồi!”
Vương Tình ngơ ngác nhìn hai người cách đó không xa, giọng cô ấy quá to khiến tai Chu Lạc Lạc cũng hơi ong ong.
Nhưng lúc này, mọi người xung quanh đều đang trong trạng thái cực kỳ phấn khích, tiếng hét chói tai của Vương Tình cũng nhanh chóng bị nhấn chìm trong làn sóng reo hò.
...
Ngay lúc ấy, trọng tài đột nhiên ra hiệu tạm dừng thi đấu, có vẻ như chuẩn bị báo tin lên nhà trường.
Trận đối đầu căng thẳng cuối cùng cũng tạm dừng. Chu Lạc Lạc được Vương Tình nhắc khẽ, vội vàng cầm theo một chai nước khoáng chưa mở nắp, đi về phía Hạ Giai Thành.
Trời không nóng, nhưng trên trán thiếu niên đã ướt đẫm mồ hôi. Mái tóc đỏ rực được hất ra sau, để lộ khuôn mặt với đường nét sắc bén. Khí chất lạnh lùng tựa như băng khiến nhiều người chỉ dám đứng nhìn từ xa, chẳng ai dám lại gần.
Trong khi đó, bên phía học sinh thể thao kia dường như cũng đã thấm mệt, trận đấu vừa tạm dừng, bạn cùng lớp đã lập tức ùa đến hỏi han cậu ta.
So ra thì bên phía Hạ Giai Thành dường như có hơi cô đơn...
“Mệt sao?”
Hạ Giai Thành đang duỗi chân, nghe thấy giọng nói quen thuộc thì vô thức ngẩng đầu.
Khi ánh mắt chạm phải nụ cười tươi của cô gái, nét căng thẳng trên khuôn mặt anh lập tức giãn ra đôi chút. Đôi mày nhướng nhẹ, anh hất cằm, giọng điệu kiêu ngạo: “Chỉ là khởi động chút mà thôi.”
...
Chu Lạc Lạc không để ý đến lời mạnh miệng của anh, đưa chai nước cho anh xong lại rút từ túi ra một gói khăn giấy, lấy một tờ đưa đến trước mặt.
Mồ hôi trên mặt thiếu niên thật sự rất nhiều, hoàn toàn không giống cái kiểu “khởi động một chút” mà anh vừa nói.
Trái ngược với làn da trắng lạnh thường ngày, lúc này gò má anh lại ửng lên sắc đỏ bất thường vì vận động lâu.
Có lẽ vì phải thi đấu, nên buổi trưa Hạ Giai Thành đã thay bộ đồng phục thường ngày thành áo ba lỗ thể thao màu đen rộng rãi cùng quần ngắn màu trắng, khiến cho những đường nét cơ bắp vốn bị che đi giờ đây lại hiện rõ, rắn chắc và mạnh mẽ.
Chu Lạc Lạc đứng khá gần anh, nên có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể thiếu niên. Mùi mồ hôi không nồng, ngược lại, mùi nước giặt trên áo còn đậm hơn.
“Hạ Giai Thành, đừng cậy mạnh.”
Động tác uống nước của anh hơi khựng lại, ánh mắt vốn sáng rực lập tức tối xuống. Lông mày nhíu chặt, anh cúi đầu nhìn cô, giọng lạnh hẳn đi: “Cậu thấy tôi không làm được à?”
Chu Lạc Lạc khẽ sững người, rồi lập tức hiểu ra anh đang hiểu lầm ý mình.
Ngay lúc cô vừa định mở miệng giải thích thì nghe thấy anh bật cười khẽ, giọng điệu mang theo chút châm chọc: “Chu Lạc Lạc, tôi nhớ chúng ta cùng lớp mà? Sao lòng cậu lại nghiêng sang lớp khác rồi?”