Chương 27: Muốn thử cảm giác được sống

Thời điểm cô đến đã thấy Hạ Giai Thành đang ngồi đó vụng về châm thuốc, chỉ nhìn động tác là biết ngay, rõ ràng anh chưa từng hút bao giờ.

Thuốc lá vốn chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Cô cũng biết rõ rằng, dù nhìn bề ngoài Hạ Giai Thành có vẻ phản nghịch, nhưng thực chất vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành hẳn.

Cũng không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, cô chỉ đơn giản là không muốn để anh dính vào thứ này.

“Ngay cả cách châm thuốc cũng không biết, còn bày đặt ra vẻ với tôi à?” Sắc mặt cô chợt trầm xuống, ánh mắt nhìn Hạ Giai Thành mang theo vài phần tức giận.

Lúc này, Hạ Giai Thành mới hoàn hồn lại. Khi tầm mắt đối diện với cô, yết hầu anh khẽ chuyển động, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chột dạ.

Anh có thể cảm giác được Chu Lạc Lạc thật sự tức giận. Nhưng tại sao lại giận? Cậu ấy lấy tư cách gì để giận?

“Liên quan quái gì đến cậu?” Hạ Giai Thành trừng mắt nhìn cô, hai tay siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt tràn đầy cố chấp.

Vài giây sau, dường như chợt nhận ra điều gì đó, anh bất ngờ giơ tay giật điếu thuốc trong tay cô: “Sức khỏe của cậu như thế nào chính cậu không tự biết à? Đưa thuốc lá cho tôi!”

Lần này, Chu Lạc Lạc không né tránh. Cô để mặc cho anh giật đi điếu thuốc đang cháy dở, rồi nhìn anh ném mạnh nó xuống đất.

Sau khi chứng kiến Hạ Giai Thành lạnh lùng dùng mũi giày dập tắt tàn lửa. Chu Lạc Lạc khẽ nhướng mày, thời điểm ngẩng đầu lên lần nữa lại bắt gặp ánh mắt tức tối của anh, thoạt nhìn tựa như một con mèo xù lông, làm người khác nhịn không được muốn xoa đầu dỗ dành.

“Ngoan nào, đừng dính vào mấy thứ vớ vẩn đó.” Giọng điệu cô gái nhẹ nhàng, từng chữ theo cơn gió thoảng qua, rơi thẳng vào lòng anh.

Không hiểu vì sao, mọi cảm xúc bực bội trong lòng dường như đều tan biến. Lớp vỏ cứng rắn và hàng rào phòng bị quanh thân cũng dần được hạ xuống mà ngay cả chính anh cũng chẳng nhận ra.

Đôi mắt đào hoa trong trẻo của cô như phủ đầy ánh sao. Khi Hạ Giai Thành nhìn vào đôi mắt ấy, anh có cảm giác như mọi uể oải, bực dọc trong lòng đều chậm rãi biến mất, như thể vấn đề giày vò bấy lâu nay cuối cùng cũng có lời giải.

Có những việc, dù vùng vẫy đến mấy cũng vô ích, cho nên anh lựa chọn đầu hàng...

“Vậy còn cậu? Tại sao lại làm mấy chuyện vớ vẩn này?”

Hành động cô nhả khói hoàn toàn khác với hình tượng trong sáng thường ngày, xen lẫn trong đó là một sự quyến rũ đầy mê hoặc.

Thật khó có thể tưởng tượng được khí chất của hoa bách hợp và hoa hồng đỏ lại có thể cùng tồn tại trên một người rõ ràng đến vậy.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Chu Lạc Lạc, Hạ Giai Thành đã thấy cô giả tạo. Dù biết tất cả những gì cô thể hiện chỉ là lớp vỏ bên ngoài, nhưng anh cũng chưa từng nhìn thấu được con người thật bên trong.

Đối phương giống như một đám sương mù mơ hồ, khó nắm bắt, khiến người ta vô tình trầm mê.

Trong làn gió nhẹ, Hạ Giai Thành nghe thấy cô khẽ cười một tiếng.

“Có lẽ là... muốn thử cảm giác được sống.”

.......

Cảm giác được sống.

Kể từ khi có ký ức đến nay, cuộc sống của cô đã chẳng khác nào cái xác không hồn, tẻ nhạt và vô vị.

Thuở nhỏ, vì lý do sức khỏe, Chu Lạc Lạc gần như sống quanh năm trong bệnh viện, quanh quẩn trong căn phòng nhỏ, ngày ngày làm bạn với thuốc men và những cuộc kiểm tra.

Không ai lắng nghe tiếng khóc của một đứa trẻ, bởi vì ai cũng cho rằng hành động của họ là “tốt cho cô”.

Cũng vì vậy, họ lựa chọn phớt lờ cảm xúc của cô.

Chu Lạc Lạc cũng chưa từng oán trách ai, chỉ là dần dần, cô học được cách làm quen với kiểu sống ấy, quen với việc không còn khóc, không còn đòi hỏi, vì dù có vùng vẫy thế nào, mọi thứ với cô... đều vô ích.

Mỗi khi đứng bên cửa sổ tối tăm, vén nhẹ tấm rèm để ánh mặt trời rọi vào căn phòng u ám, cô nhìn thấy mấy đứa trẻ bên ngoài đang nô đùa, thấy bọn họ cười rạng rỡ.

Cô cũng từng thầm hỏi “Tại sao?”, từng thầm ghen tị... Nhưng rồi, cảm xúc chết lặng dần thay thế mọi cảm xúc khác.

Cuối cùng, cô dần không còn khao khát nữa, vì cô nhận ra —— Nụ cười ấy, cô cũng có thể có được.

Cô tập mỉm cười trước gương mỗi ngày, rồi đem nụ cười ấy đối diện với tất cả mọi người xung quanh.

Thấy không, chỉ cần làm như vậy, cô cũng có thể sở hữu nụ cười rạng rỡ kia. Thật ra chẳng có gì khó cả.

Sau đó, Chu Lạc Lạc rời khỏi bệnh viện. Nhưng chuyện ấy cũng chẳng có gì khác biệt, cô vẫn sống như một con búp bê mỏng manh trong nhà kính.

Nhưng có một điều khiến cô vui chính là —— Bên dưới biệt thự có một khu vườn nhỏ, nơi cô có thể trộm chút tự do hiếm hoi.

Chu Lạc Lạc cũng không nhớ rõ từ khi nào bắt đầu hút thuốc. Có lẽ là hai năm trước, khi cô còn nhỏ, nhưng đã chẳng còn mong chờ gì vào cuộc sống.

Cô không hiểu, rốt cuộc ý nghĩa của việc mình sinh ra là gì. Là để chịu đựng những cuộc kiểm tra hết ngày này qua ngày khác, hay để trở thành gánh nặng cho gia đình?

Chết là chuyện không thể. Nếu không phải đến bước đường cùng, ai lại không muốn sống?

Huống hồ, nếu cô kết thúc mạng sống của mình, với cô là giải thoát, nhưng với ba mẹ, với anh trai, với người thân... chẳng phải sẽ là nỗi đau và day dứt không nguôi hay sao?

Cô không thể làm một việc vô trách nhiệm như thế được.

Người làm vườn của biệt thự là một ông lão nghiện thuốc nặng, tay nghề tốt nhưng thường lén hút thuốc trong góc khuất. Trùng hợp là, từ khung cửa sổ phòng cô có thể nhìn thấy rõ góc đó.

Chu Lạc Lạc thường thấy ông ta ngồi hút thuốc, mỗi khi hít một hơi, nét mặt lại hiện lên một thoáng mê mẩn, như thể đang tận hưởng điều gì đó. Có một lần, cô hỏi đối phương: “Cảm giác khi hút thuốc như thế nào?”

Ông ta ngẩn ra vài giây, xác định cô sẽ không trách mình, mới nhe hàm răng vàng, nói bằng giọng đặc sệt quê mùa: “Cảm giác đó... sướиɠ lắm!”

Rồi sau đó, cô trộm một gói thuốc lá và bật lửa của ông ta, lén hút điếu đầu tiên trong phòng ngủ.

Không “sướиɠ” như ông ta nói. Ngược lại, khói thuốc khiến cô sặc suýt muốn khóc. Mùi thuốc rẻ tiền làm cô khó chịu đến mức muốn dập tắt ngay, nghĩ rằng thứ này chẳng hợp với mình.

Nhưng khi định từ bỏ, trong lòng cô lại dấy lên một chút không cam lòng, cuối cùng cô cố nén khó chịu, hút hết cả điếu.

Khói mờ giăng kín cả phòng, Chu Lạc Lạc vừa ho sặc sụa vừa cảm nhận được một chút thoải mái mơ hồ trong l*иg ngực.

Trong căn phòng tối, cô gái nhỏ ngồi dựa lưng vào tường, ôm mặt... rồi bật cười.