Hầu hết mọi người trong trường đều tập trung ở sân vận động, còn tòa nhà dạy học vốn náo nhiệt thường ngày giờ lại trở nên vắng lặng.
Toàn bộ khuôn viên tràn ngập âm thanh phát thanh từ đại hội thể thao, chỉ có ở căn cứ bí mật nằm trong góc khuất mới có thể tìm được một chút yên tĩnh.
Hạ Giai Thành ngồi trên ghế, nét mặt vẫn u ám như khi ở sân vận động, chẳng có chút nào dịu đi.
Anh vốn tưởng tiếng ồn bên ngoài khiến mình bực bội, nhưng hiện giờ bốn bề yên lặng, lại càng thấy nặng nề, bứt rứt.
Câu nói của Cao Trạch lúc ở sân vận động cứ không ngừng vang lên trong đầu. Anh cố gắng phủ nhận hết lần này đến lần khác, nhưng vô ích –— cái ý nghĩ nực cười ấy cứ mãi lẩn quẩn trong lòng, không chịu biến mất.
Không biết đã ngồi bao lâu, bỗng nhiên, Hạ Giai Thành khẽ chửi thầm một tiếng, rồi rút ra một bao thuốc và bật lửa đã bị nhét vào túi quần từ một tuần trước.
Dù trước đây bản thân vẫn luôn chán ghét thứ này, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng anh lại có linh cảm rằng sẽ có ngày mình cần đến, thế là vẫn vô thức mang theo bên người.
Hạ Giai Thành lóng ngóng rút ra một điếu thuốc, tay kia loay hoay mấy lần mới châm được lửa.
Thế nhưng, ngay khi vừa định đưa lên miệng hút thử, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay lại bất ngờ bị người ta rút đi mất.
...
Hạ Gia Thành hơi sững người lại, ánh mắt men theo đốm lửa sáng yếu ớt nhìn về phía trước.
Thấy người đứng trước mặt, biểu cảm của anh thoáng cứng đờ, ngay cả tay chân cũng không biết nên để đâu.
Còn chưa kịp mở miệng hỏi “Sao cậu lại ở đây?”, thì người con gái trước mặt đã thản nhiên lên tiếng: “Cậu không hợp với việc hút thuốc.”
Đôi môi vừa hé ra của Hạ Giai Thành lập tức khép chặt lại, sắc mặt lạnh đi, ánh mắt anh gắt gao nhìn vào gương mặt bình thản kia, có chút lúng túng như bị bắt quả tang làm chuyện xấu.
Điếu thuốc cháy dở vẫn còn đang tỏa ra khói, làn khói mỏng khiến nét mặt cô trở nên mơ hồ.
Bình thường, Chu Lạc Lạc luôn duy trì nụ cười lịch sự, dịu dàng trên mặt, nhưng lúc này trên khuôn mặt cô lại chẳng có chút biểu cảm nào.
Ngay cả khóe môi vốn luôn khẽ cong cũng mang theo sự lạnh lùng và xa cách.
Cô hơi cúi mắt, nhìn điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, ánh mắt sâu thẳm khiến người ta nhìn không thấu.
Đến tận lúc này, Hạ Giai Thành mới mơ hồ nhận ra —— có lẽ dáng vẻ hiện tại này, mới là con người thật sau lớp vỏ giả tạo của cô.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, cô tựa vào bức tường bên cạnh, mấy sợi tóc lòa xòa trước trán.
Thoạt nhìn khác hẳn hình tượng “dịu dàng” thường thấy —— giờ đây, cô lạnh nhạt đến mức dường như chẳng có một chút hơi ấm nào, cô độc đến mức như đang đối nghịch với cả thế giới.
Hạ Giai Thành không hiểu vì sao, rõ ràng trong tình cảnh này, lẽ ra anh nên bật dậy, buông một câu mỉa mai, hoặc giật lại điếu thuốc rồi nói một câu “Liên quan gì đến cậu?”.
Nhưng anh lại không làm gì cả —— chỉ ngồi đờ ra, ngước nhìn cô không rời mắt.
Trái tim đột nhiên đập nhanh bất thường —— là cảm giác mà suốt mười mấy năm qua chưa từng có.
Màu sắc quanh mình Hạ Giai Thành dần nhạt đi, âm thanh xa xa cũng mờ dần, chỉ còn lại hình bóng người con gái trước mắt mỗi lúc một rõ, chỉ còn lại tiếng tim vang dội từng nhịp, thúc giục anh đắm chìm.
“Sao cậu lại đến đây?” Hồi lâu sau, Hạ Giai Thành mới tìm lại được giọng nói của chính mình, khàn khàn, mang theo chút cảm xúc khó kìm nén.
“Đến xem cậu.”
Chu Lạc Lạc nói, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt liếc sang nhìn anh: “Cao Trạch nói đây là lần đầu cậu tham gia đại hội thể thao, sợ đến mềm chân. Là bạn cùng bàn, tôi đương nhiên phải quan tâm một chút chứ.”
Hạ Giai Thành: “???”
Cảm giác rung động trong lòng phút chốc tan biến sạch, sắc mặt anh tối sầm lại, trong đầu thầm mắng Cao Trạch cả nghìn lần, rồi lạnh giọng nói: “Cậu vậy mà lại tin mấy lời vớ vẩn của cậu ta à?”
“Tin chứ, sao lại không tin?”
Cô nhướng mày, ánh mắt thêm phần trêu chọc, khẽ vung điếu thuốc trong tay: “Đừng có mạnh miệng. Nếu thật sự không sợ, vậy trốn ở đây hút thuốc làm gì?”
“Còn không phải vì...!” Hạ Giai Thành vừa định phản bác, nhưng giữa chừng lại im lặng.
Bây giờ anh phải nói sao đây? Chẳng lẽ lại nói thẳng trước mặt cô “Là tại cậu cả đấy”?
Mẹ nó, mất mặt chết đi được! Nếu để cậu ấy biết, chắc chắn sẽ tự mãn rồi cười nhạo anh cho xem. Hạ Giai Thành anh sao có thể chịu nổi chuyện mất mặt như vậy được!
Chu Lạc Lạc bình tĩnh nhìn anh, ánh mắt như đang nói “Cậu tiếp tục nói thử xem".
Cổ họng Hạ Giai Thành khô khốc, tim cũng nhói lên khó tả.
Chu Lạc Lạc lúc nào cũng thế, luôn dễ dàng khuấy động cảm xúc của người khác, còn bản thân thì bình thản đứng ngoài cuộc.
Tại sao? Tại sao cậu ấy có thể thản nhiên nhìn, còn anh lại vì một hành động, một ánh mắt của Chu Lạc Lạc mà không thể yên nổi?
Hạ Giai Thành bực bội đứng dậy khỏi ghế, bước nhanh tới, định giật lại điếu thuốc: “Trả cho tôi!”
Chu Lạc Lạc hơi nghiêng người né tránh, bật cười khẽ: “Cậu cần thuốc lá làm gì? Thứ này thật sự không hợp với cậu.”
“Cậu thì biết gì chứ?” Hai má Hạ Giai Thành ửng đỏ, ánh mắt lóe lên sự thẹn quá hóa giận, nghiến răng nói.
Chu Lạc Lạc lần này thật sự bật cười, ánh mắt không chút e dè nhìn thẳng vào anh.
Ngay sau đó, cô đưa điếu thuốc lên môi, dưới ánh mắt sững sờ của anh, thuần thục hít một hơi, rồi nheo mắt, phả ra một vòng khói hoàn hảo trước mặt anh.
Hạ Giai Thành còn chưa kịp hoàn hồn, liền bị khói làm cho ho sặc sụa. Anh theo bản năng che miệng mũi, cúi người ho dữ dội, đôi mắt đỏ hoe, gò má cũng vì thiếu oxy mà trở nên đỏ bừng.
“Vậy cậu thì biết gì chứ?” Chu Lạc Lạc khẽ nói, giọng điệu bình thản đến lạnh nhạt.