Từ sau khi Chu Lạc Lạc chuyển vào lớp, tỷ lệ đi học của anh Hạ đột nhiên tăng vọt, gần như tiết nào cũng có mặt trong lớp, kéo theo cả Cao Trạch cũng không dám tùy tiện trốn học nữa.
Mặc dù đa phần anh Hạ chỉ nằm gục lên bàn ngủ hoặc chơi điện thoại, nhưng nghĩ kỹ lại thì chuyện này chẳng phải quá kỳ lạ sao.
Hơn nữa, anh Hạ vốn dĩ ghét con gái, bình thường đa phần đều trực tiếp coi như không thấy, miễn mấy nữ sinh ấy không tới chọc ghẹo thì Hạ Giai Thành cũng coi họ như không khí.
Nhưng hiện tại nhìn kỹ lại, thái độ của Hạ Giai Thành đối với Chu Lạc Lạc quả thực lạ lùng đến khó hiểu!
Rõ ràng mỗi ngày khi thấy Chu Lạc Lạc đều bày ra dáng vẻ ghét bỏ, còn hay mỉa mai châm chọc. Nhưng thử hỏi, mấy lần đó chẳng phải đều do anh Hạ tự mình chạy đến kiếm chuyện trước sao?
Cũng may tính tình nữ thần tốt, lần nào bị chọc cũng chỉ cười dịu dàng, nếu đổi lại là nữ sinh khác, e rằng đã khóc từ lâu rồi.
Hai dấu hiệu trên dù sao cũng chưa đủ rõ ràng, mà đầu óc Cao Trạch lại chẳng thông minh, nên một lúc lâu vẫn chưa nhận ra.
Nhưng mấy chuyện xảy ra trong đại hội thể thao lần này thật sự quá kỳ dị, đến nỗi cậu ta không nghĩ ngợi lung tung cũng không được!
Cậu ta đã đi theo anh Hạ từ nhỏ, tuy ngày thường đoán không ra tính khí của anh, nhưng ít nhất cũng rõ một điều —— Hạ Giai Thành không phải loại người thích náo nhiệt.
Suốt chín năm từ tiểu học đến trung học cơ sở, Hạ Giai Thành chưa từng tham gia bất kỳ hoạt động tập thể nào của trường, năm lớp 10 cũng y như vậy. Vậy mà tại sao vừa sang lớp 11, lại đột nhiên lại đổi tính?
Đầu tiên là đăng ký dự thi đại hội thể thao, tiếp đến còn tham gia lễ khai mạc, bây giờ còn như thằng ngốc đi loanh quanh trên sân vận động, nhưng đi kiểu gì cũng giữ khoảng cách vừa gần vừa xa với Chu Lạc Lạc.
Cái này mà còn không nhìn ra vấn đề, thì chẳng phải cậu ta mù rồi sao!
“Không phải chứ... anh Hạ, nếu anh thật sự thích Chu Lạc Lạc, thì cái cách anh theo đuổi người ta như này cũng hơi sai rồi đó!” Cao Trạch vừa nói, giọng điệu chẳng khác nào người từng trải răn dạy.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên có cơ hội “dạy dỗ” Hạ Giai Thành, nên trong đầu cậu ta toàn nghĩ cách làm sao khéo léo truyền thụ bí kíp tán gái, mà không nhận ra sắc mặt của người nào đó càng lúc càng u ám...
“Em nói thật đó anh Hạ, với vốn liếng của anh, cứ đường đường chính chính chặn tường tỏ tình cũng được. Bây giờ đâu còn thịnh hành cái trò cố tình chọc tức nữ sinh để gây chú ý nữa đâu...”
Lời còn chưa dứt, sau gáy liền truyền đến một cú đau nhói, khiến Cao Trạch không kìm được hét ầm lên.
Có lẽ do âm thanh quá lớn, khiến không ít người theo phản xạ quay sang nhìn, ngay cả Chu Lạc Lạc bên kia cũng nghi hoặc xoay đầu lại.
“Cậu còn kêu một tiếng nữa thử xem?”
Bên tai vang lên lời đe dọa mang hơi thở tử vong của Hạ Giai Thành, bản năng cầu sinh khiến Cao Trạch lập tức im bặt.
Nhưng sau đầu vẫn còn đau nhức, vì vậy cậu ta chỉ đành một tay ôm gáy, một tay bịt miệng, mắt ngân ngấn nước.
Đợi đến khi thấy Chu Lạc Lạc quay đi, thần kinh đang căng cứng của Hạ Giai Thành mới hơi thả lỏng. Nhưng chẳng được bao lâu, trong đầu anh lại vang lên câu nói kia —— “Có phải anh thích nữ thần lớp mình rồi không?”
Tim bất giác đập loạn, một cơn bực bội xen lẫn nôn nóng dâng trào trong anh, lông mày Hạ Giai Thành nhíu chặt lại, giữa trán hằn rõ sát khí.
Đáng lẽ anh phải phản bác ngay, nhưng không hiểu sao khi nghe câu đó, anh lại sinh ra cảm giác hoảng loạn như bị vạch trần —— như thể bí mật đang chôn sâu trong lòng bỗng phơi bày dưới ánh mặt trời.
Đáng chết! Mình bị điên sao?
Sao có thể! Sao có thể thích cái loại con gái giả vờ suốt ngày như vậy! Đầu óc anh thần kinh mới đi thích Chu Lạc Lạc!
“Tôi thấy cậu gần đây chán sống rồi đúng không?” Hạ Giai Thành gằn giọng, từng chữ như từ kẽ răng ép ra, khiến người ta sởn tóc gáy.
Cái gáy vẫn còn đau, đầu óc Cao Trạch chưa kịp hoàn hồn, nghe vậy, lưng cậu ta liền căng cứng lại, mồ hôi lạnh túa ra: “Anh! Em sai rồi! Anh! Là em nhìn nhầm, sao anh có thể thích Chu Lạc Lạc được chứ, là em nhìn lầm, là em hiểu nhầm thôi!”
Cao Trạch sắp khóc đến nơi, chỉ thiếu nước quỳ gối cầu xin ngay giữa chỗ đông người! Cậu ta đúng là lên cơn mới dám động vào chuyện tình cảm của anh Hạ.
Giờ thì hay rồi, không chỉ bị phủ nhận, còn suýt bị xử ngay tại chỗ, bắt cậu ta phải phủ nhận!
Việc này rõ ràng ai cũng nhìn ra, đáng lẽ cậu ta nên giả vờ mù mới đúng!
Bên này, Cao Trạch vẫn còn lo lắng lảm nhảm, còn Chu Lạc Lạc thì đã đi xa, cũng không sợ cô nghe thấy gì.
Hạ Giai Thành lạnh mặt đứng yên, cảm xúc cuộn trào khiến gương mặt anh càng lúc càng u ám...
Phải, sao anh có thể thích Chu Lạc Lạc được? Đối phương ngoài đẹp với thông minh ra, còn gì đáng để anh thích? Suốt ngày cười với người khác, chẳng khác nào bán nụ cười, giả tạo kinh khủng. Anh đâu có ngu mà đi thích người ta?
Chậc!
Bàn tay trong túi quần Hạ Giai Thành siết chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay nóng rát, y hệt trái tim đang sôi sục của anh.
Hạ Giai Thành mím môi, ánh mắt dõi theo bóng lưng đang dần xa của cô, trong mắt tràn đầy cảm xúc phúc tạp.
Không biết đã trôi qua bao lâu, ngay lúc Cao Trạch sắp nhịn không nổi định mở miệng phá tan bầu không khí quái dị này, Hạ Giai Thành đột nhiên quay người, bước về phía cổng sân vận động. Bóng lưng kia thoáng mang theo nét cô độc, xen lẫn chút thê lương.
Cao Trạch vốn định chạy theo, nhưng nhìn dáng vẻ anh Hạ lúc này, tựa như trên gáy khắc ba chữ “Đừng tới gần”. Vậy nên bước chân vừa nhấc lên liền dừng lại.
Cao Trạch: Thời điểm này vẫn nên giữ mạng thì hơn!
Cậu ta xoa xoa cái gáy bị đánh đau điếng, thở dài não nề, đối với việc anh Hạ miệng thì chối, lòng thì rõ mười mươi, cậu ta chỉ có thể nhìn thấu mà không dám nói toạc ra.
Mười mấy năm qua, Cao Trạch chưa từng thấy Hạ Giai Thành để tâm tới ai hay thứ gì. Khó khăn lắm mới có một lần như thế, vậy mà đương sự lại cứng đầu không chịu thừa nhận!
Cao Trạch liếc nhìn bóng lưng Hạ Giai Thành khuất dần sau góc sân, rồi lại nhìn Chu Lạc Lạc ở phía xa, cậu ta do dự một lát, cuối cùng chạy về phía cô...